00:05:42, 16/06/2006

Nguyễn Bá Chinh

Báo Thanh Niên tiếp tục đăng tải những ý kiến, nguyện vọng của các du học sinh xung quanh việc nhân tài ra đi liệu có quay về.

Câu hỏi “Du học sinh ở lại hay trở về” là vấn đề được đặt ra khá lâu nhưng vẫn luôn mang tính thời sự. Còn tôi – một nghiên cứu sinh đang theo đuổi, tìm hiểu giáo dục ĐH của Australia và thế giới tại ĐH Melbourne (Australia) cho rằng, giáo dục VN, trong đó có giáo dục ĐH đang chuyển mình dữ dội. Chính vì thế, chúng tôi phải về để tận dụng cơ hội này, để làm cái mà bản thân mình ấp ủ hoài bão từ lâu và để sống có ích. Tuy nhiên, theo tôi, trong thời đại toàn cầu hóa, phải chấp nhận hiện tượng “chất xám đi”, “chất xám về” và “chất xám lại ra đi” bởi lẽ luân chuyển chất xám là hiện tượng toàn cầu của nền kinh tế tri thức. Đừng xem việc “chất xám ra đi” là tiêu cực, chẳng qua các du học sinh chỉ là “vắng nhà” một thời gian thôi để “sạc” thêm năng lượng, để sau này cống hiến tốt hơn.

Còn nhớ, thời gian còn làm giáo viên tại ĐH Ngoại thương cơ sở 2 TP.HCM, tôi rất muốn thay đổi cách giảng dạy của mình cho sinh viên (SV) và mong muốn có một thế hệ SV mới tại VN: vừa hồng, vừa chuyên, có tầm nhìn và khả năng xông pha quốc tế. Lúc đó, khi nghe tin học trò đoạt học bổng quốc tế tại Nhật, Australia, Mỹ, tôi cảm thấy sung sướng vô cùng. Rồi khi nghe tin học trò trở về VN làm việc sau những năm du học, tôi thấy sướng thêm lần nữa vì chứng kiến “chất xám đã quay về”!

Là một nghiên cứu sinh, tôi được tham gia nghiên cứu nhiều dự án tại Melbourne và tham dự nhiều hội thảo chuyên ngành quốc tế. “Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn xông pha” và “tự thân vận động” là phương châm khắc phục những khó khăn của tôi khi học ở nước ngoài. Tôi rất tâm đắc với câu nói: “Muốn ra biển lớn, phải chấp nhận quy luật của biển lớn thì mới tồn tại được!”. Thế nhưng, cũng phải nhìn nhận rằng, điều mà không ít SV VN đang thiếu chính là cái tầm mang tính “quốc tế hóa”. Tôi biết các trường ĐH Nhật Bản hiện đang “quốc tế hóa” dữ dội, đầu tiên là thành lập các trung tâm xuất sắc (centre for excellence) để tạo “brand” (thương hiệu) cho mình và tạo cú hích nhất định cho các ngành, trung tâm khác, từ đó mới đi lên được… Còn chúng ta, những “sản phẩm” do các trường ĐH đào tạo chưa cạnh tranh được với chất xám quốc tế, thể hiện trong việc “tiếp thị” đề tài nghiên cứu, ở năng lực làm việc quốc tế… Tại các nước như Anh, Mỹ, Australia đều có những chính sách thu hút chất xám, thể hiện qua việc họ tạo điều kiện cho SV du học ở lại làm việc, nghiên cứu. Chẳng hạn tại Australia, SV quốc tế được phép ở lại một năm sau khi tốt nghiệp để học hỏi kinh nghiệm nghiên cứu làm việc. Tôi gọi đây là hiện tượng “chất xám luân chuyển” và cho rằng nó là một xu thế không thể thay đổi được.

Riêng bản thân tôi, như đã nói, tôi sẽ chọn con đường trở về. Ở VN, tôi hy vọng sẽ có cơ hội tốt để phát triển bản thân, đóng góp cho gia đình và xã hội. Trước mắt, tôi có nhiều dự định để làm. Hiện nay, tôi là một thành viên trong Ban chủ nhiệm CLB Du học sinh TP.HCM (OVS) – một câu lạc bộ “kết nối SV Việt năm châu”. Tháng 8 tới, nhóm OVS sẽ tổ chức Ngày hội du học cho du học sinh tại TP.HCM, cung cấp những kinh nghiệm “xương máu” cho các bạn SV và học sinh muốn đi du học. Mặt khác, nhóm chúng tôi đang triển khai chương trình “Nhịp cầu thực tập” để giúp du học sinh có sự hiểu biết thực tế với môi trường đầu tư, sản xuất trong nước… Các thành viên trong CLB đều có “lửa” dữ lắm và mong muốn đóng góp được chút gì cho quê hương. Vấn đề chính là phải biết khơi ngọn lửa ấy cho nó bùng lên và lan rộng ra.

Nguyễn Bá Chinh
(Năm thứ hai chương trình tiến sĩ giáo dục tại Trung tâm Nghiên cứu giáo dục ĐH, khoa Giáo dục, Trường ĐH Melbourne – Australia)



 

Đó chính là hiện trạng giáo dục. Có ở đâu mà người dân phải kêu lên trên báo chí: “Con tôi khổ quá, ông Bộ trưởng Giáo dục ơi!”? Có bao giờ lại đổ đốn lắm bằng cấp “tưởng rằng đồ thật, hóa đồ chơi” đến như bây giờ? (1)

Có tiến sĩ dạy đại học cho in giáo trình sai kiến thức cơ bản, có thầy giáo vòi tiền “mãi điểm” thi của sinh viên, rồi những kẻ dùng bằng-lái-mua gây tai nạn giao thông chiếm kỷ lục thế giới; có kẻ mang danh trí thức, nghệ sĩ mà đạo văn, đạo nhạc, đạo tranh không còn biết xấu hổ là gì… Để xảy ra tình cảnh đáng sợ đó có trách nhiệm của hệ thống giáo dục không? Chắc chắn là có.

Điều căn dặn được nhấn mạnh “là một việc rất quan trọng và rất cần thiết” trong di chúc của Hồ Chủ tịch về việc “bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau”, nỗi khắc khoải trước ngày mất của Thủ tướng Phạm Văn Đồng về sự xuống cấp nghiêm trọng của giáo dục, là những chỉ giáo chiến lược, tầm lo âu về đại sự quốc gia. Lẽ ra, chúng ta, đặc biệt những vị có thẩm quyền chức năng, phải có những quyết sách thực tiễn hiệu quả, chứ không chỉ tốn công của vào những văn bản mỹ tự suông, những đối phó bị động tạm bợ, “cải tiến” quẩn quanh kiểu con kiến leo cành đa cụt như bấy lâu nay!

Một thầy giáo Việt kiều, vốn quen cung cách làm ăn nghiêm chỉnh, được mời về thỉnh giảng ở ta, nhận ra ngay thảm trạng của lối học rập khuôn sáo vẹt (replicant model) đó: “Ở giảng đường Việt Nam, tôi có hỏi thế nào, các em cũng không trả lời, không thích hoặc không dám trả lời, mặc dù tôi chỉ hỏi sự tiếp thu của các em về phần tôi đã giảng. Có những chủ hãng kinh doanh nước ngoài cho tôi hay là họ phải phỏng vấn hàng trăm sinh viên Việt Nam, may ra mới chọn lấy một người có thể làm việc được. Đó là một thực tế lãng phí con người, lãng phí chất xám và thời gian không thể chấp nhận được!”. (2)

Thiết nghĩ, phải nhớ bài học lịch sử cứu nước trước đây: cần huy động tổng lực dân tộc vào cuộc, cần một Diên Hồng giáo dục thực sự, chứ không

Trước mắt, cần có ngay cuộc cách mạng về đề thi và cách chấm thi. Hoàn toàn có thể chỉ đạo rất hiệu quả phương hướng giáo dục và phương pháp dạy học bằng nội dung và cung cách thi cử; trước hết, bằng những đề thi buộc học sinh phải thực sự động não và sáng tạo (tất nhiên, cần vừa sức họ và được chuẩn bị trước trong một năm học). Có thể tham khảo nhiều đề thi tú tài, đại học rất hay ở những nước có nền giáo dục tiên tiến như Pháp, Mỹ…

phải lối đánh trống bỏ dùi, bàn rồi để đấy. Diên Hồng này sẽ tập hợp những chuyên viên, nhà giáo (chú trọng những nhà giáo về hưu có tâm và có tầm), thức giả, phụ huynh, một số học sinh sinh viên thích đáng… thực sự quan tâm và có điều kiện đóng góp. Diên Hồng này sẽ cử ra một Ủy ban Diên Hồng giáo dục. Ủy ban này trực thuộc Thủ tướng; trước hết sẽ cử một nhóm tập hợp, chung đúc lại hàng ngàn ý kiến về giáo dục từ trước đến nay trên các cơ quan truyền thông và hữu trách, cả trong và ngoài nước. Chỉ riêng nội dung đúc kết này cũng đủ làm mấy luận văn tiến sĩ.

Đó chính là tận dụng chất xám và tâm huyết của toàn dân tộc. Không chỉ thu gom, mà còn xử lý hệ thống lại, rút từ đó ra những luận điểm, kiến nghị thích đáng nhất – từ chiến lược căn cơ lâu dài, đến giải pháp cấp thời trước mắt. Sau đó, Ủy ban sẽ đúc kết thành văn bản, cho in và phát đến từng trường học, phường xóm, để lấy ý kiến toàn dân, rồi đưa Quốc hội duyệt, Chính phủ bắt tay tiến hành. Điều cần nhất: chiến lược-giải pháp tâm huyết ấy của toàn dân phải được thực thi nghiêm chỉnh, định rõ hạn kỳ kiểm tra, đánh giá, báo cáo lại trước Quốc hội và toàn dân…

Xin nhắc lại: ta cần tiếp tục chống tham nhũng và các tệ nạn khác. Thế nhưng, giải pháp căn cơ, bài bản phải là giải pháp giáo dục. Chính vì giáo dục xuống cấp, không làm nổi sứ mệnh trồng người có bản lĩnh nhân văn và năng lực thực tiễn, nên đã cung cấp cả con mồi – nạn nhân lẫn thủ phạm đồng lõa cho mọi tệ nạn xã hội đủ dạng ngày nay – từ tham nhũng, hành dân, tàn phá môi sinh đến đua đòi ăn chơi “hít, lắc”, cá độ cả màu cờ sắc áo quốc gia…

Giáo dục là quốc sách hàng đầu, sứ mệnh nền móng, cho hệ quả trăm năm, thế mà lại đang trong hiện trạng báo động đỏ!

Hãy bắt tay vào làm, và phải làm đến nơi đến chốn!

Nguyễn Viết Hùng (TP.HCM)

(1) Chỉ xin dẫn một ví dụ, có thể thấy ở hầu hết các kỳ thi của ta hiện nay: Một trường ở Thanh Hóa thi tú tài đỗ 90%. Mấy ngày sau, cho cùng đề đó nhưng coi nghiêm túc như thi đại học, kết quả đạt chưa đầy 20% (Báo Tuổi Trẻ, ngày 5/11/2002).

(2) GS Ngô Vĩnh Long, GS về Á Đông và Kinh tế phát triển của Đại học tổng hợp Maine ở Mỹ, GS thỉnh giảng ở ĐH Bách khoa Hà Nội.

Hoàng Thanh Hưng
 

Nền giáo dục như thế nào thì tương lai của quốc gia sẽ như thế đó!

Dân tộc nào cũng vậy, đều có những nét tính cách tốt và xấu. Thế nhưng, dường như đã khá lâu, chúng ta quá say sưa với những chiến thắng của mình, rồi chỉ biết khen và thích khen cái tốt. Còn những cái xấu thì ít được nhìn nhận nghiêm túc.

Cái tâm lý ngại, né tránh nói đến những khiếm khuyết của dân tộc tính cũng đã làm cho chúng ta yếu đi. Một dân tộc lớn phải có khát vọng lớn, nghĩ lớn, làm lớn, dám chấp nhận thử thách. Nhưng cũng cần nói thêm rằng một dân tộc lớn cũng là một dân tộc dám và biết dũng cảm thừa nhận những sai lầm, yếu kém của mình.

Tinh thần hợp tác kém

Về tinh thần hợp tác của người Nhật và Việt Nam, từ lâu đã có một câu nói hình tượng như thế này: “Nếu đẩy 3 người Nhật Bản xuống một cái hố, họ sẽ tìm cách đưa nhau lên. Còn nếu đẩy 3 người Việt Nam xuống thì họ sẽ níu kéo nhau, không ai lên được”. Tinh thần hợp tác trong kinh doanh, làm ăn buôn bán và kể cả trong nghiên cứu khoa học của chúng ta đều như thế. Cái kiểu níu kéo nhau không muốn người khác hơn mình đang trở thành một lực cản không nhỏ trong công cuộc hội nhập với thế giới.

Nuôi dưỡng ảo tưởng và dung dưỡng dối trá

Cứ nhìn vào bất cứ một quốc gia nào giàu có, phát triển bạn sẽ thấy ở họ đều có một nền giáo dục tương xứng. Việt Nam ta, giáo dục cũng được coi là quốc sách hàng đầu, nhưng thực tế như thế nào, ai cũng thấy. Nếu là người đang có con đi học, người đang trực tiếp giảng dạy quản lý hay đang tiếp tục học ở một bậc nào đó mới thấu hết những mặt trái của nó. Dạy học thụ động, sản phẩm giáo dục đào tạo ra không đáp ứng được yêu cầu phát triển đất nước. Bằng cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ đào tạo trong nước không được quốc tế công nhận, nhưng lại là nước có nhiều tiến sĩ giáo sư nhất trong khu vực. Rồi nạn báo cáo láo, hám hư vinh chạy theo thành tích ảo, nạn gian lận trong thi cử, nạn mua bằng bán điểm đang hoành hành… Điều đặc biệt nguy hiểm hiện nay là sự trung thực – một trong những phẩm chất quan trọng nhất – lại không được coi trọng đúng mức trong nhà trường. Chính cách làm giáo dục của chúng ta đang vô tình nuôi dưỡng ảo tưởng, khuyến khích và dung dưỡng sự dối trá. Thử hỏi một khuôn đúc giáo dục như thế thì tương lai của quốc gia sẽ ra sao?

LÊ VƯƠNG KIỀU TRANG
(
lethuytrang2003@yahoo.com)

Thể diện dân tộc

“Sometimes I see” (thỉnh thoảng tôi thấy), đó là câu nói của giáo viên người Mỹ dạy tiếng Anh của lớp tôi khi nói về hiện tượng một số cảnh sát giao thông ở nước ta nhận tiền của những người vi phạm luật giao thông. Tôi thật sự xấu hổ và chống chế lại: những người đó chỉ là một bộ phận nhỏ cán bộ công an không tốt. Nhưng dù sao nó vẫn là sự thật, một sự thật đã tồn tại từ lâu mà bất cứ người Việt Nam nào chỉ cần có chút ít lòng tự tôn dân tộc có lẽ không thể nào chịu nổi. Cách đây mấy ngày, lại có hiện tượng chèo kéo khách nước ngoài ở cảng Đà Nẵng và kết quả là vị khách nọ sợ quá phải chạy lại tàu không dám lên bờ nữa. Rồi vụ việc tham nhũng ở PMU 18 càng làm cho hình ảnh đất nước ta phần nào xấu đi trong mắt những người nước ngoài…

Chúng ta không khiếp nhược trước kẻ thù xâm lăng, vậy chúng ta có nên lùi bước trước kẻ thù của chính ta không?  Đó là sự chia rẽ trong chúng ta, sự phân hóa trong cách sống và làm việc của chúng ta khi một người, vì muốn có thêm tiền để xài, đã không ngần ngại đập bể bê tông và rút những thanh sắt trên một tuyến đường, hay một cây cầu nào đó. Hoặc một người vì muốn làm giàu mau lẹ đã không ngần ngại giả mạo chữ ký để biển thủ tiền công quỹ, những người không có tầm nhìn xa hơn cái mục đích cho bản thân họ lại để người khác phải chịu đựng hậu quả thay thế. Và còn nhiều, nhiều lắm, nói không hết! Nếu chúng ta chinh phục được kẻ thù của chính mình với lòng tự tin và với một trái tim yêu thương nước Việt Nam vĩ đại, thì chúng ta sẽ chứng minh với thế giới về sức mạnh thực sự trong mỗi con người Việt Nam chúng ta.

lananhvna2@yahoo.com

Ở đây, tôi muốn nói đến hình ảnh của nước ta trong mắt du khách và những người nước ngoài đến du lịch và công tác. Thời gian của họ ở lại không nhiều, vì vậy nếu chỉ cần một vài hành động không hay có thể làm cho họ có cái nhìn thiếu thiện cảm và ấn tượng ban đầu của họ về nước ta sẽ thật sự khó mà thay đổi được trong một thời gian ngắn. Thầy giáo của tôi sẽ nói với bạn bè như thế nào khi về nước nếu họ hỏi về Việt Nam? Vị khách kia có thể thoải mái được hay không trong chuyến hành trình của mình khi mà lúc nào cũng nơm nớp lo sợ? Những nước cho ta vay vốn có thể yên tâm được không khi mà họ không thấy được hiệu quả của đồng tiền mình bỏ ra?…

 Tôi không nói là nước ta xấu mà chỉ nói đến những hiện tượng thật sự không hay. Tuy nhiên, đã đến lúc cần xây dựng “thương hiệu” cho đất nước dù đã muộn, nhưng muộn không có nghĩa là không được và không kịp. Thể diện của dân tộc không thể để cho một bộ phận không lớn làm xấu đi được. Nước ta không thể nhỏ đi vì những thành phần đó được. Phải lớn lên, phải làm cho người nước ngoài thấy yên tâm và thích thú khi đến Việt Nam, làm cho người Việt Nam đi ra nước ngoài tự hào rằng tôi là người Việt Nam. Tiếng nói của nước ta phải có giá trị trên trường quốc tế nhiều hơn nữa.

Không thể chỉ là hình thức thưởng phạt mà cần làm cho người dân hiểu được giá trị của việc mình làm ảnh hưởng thế nào đến đất nước. Hãy giáo dục ngay từ bây giờ cho những thế hệ trẻ để có ngay một thế hệ kế tục sự nghiệp đưa đất nước đi lên. Đó là cách làm cho Việt Nam không thể nào nhỏ đi mà chỉ có lớn lên trong lòng mỗi người dân, trong mắt bạn bè quốc tế.

Hoàng Thanh Hưng
Lớp 29k06.2, Trường Đại học kinh tế Đà  Nẵng

Nhiều bạn bảo là, mình chỉ nói thôi, mà nói thì chả có tác dụng gì cả. Ừhm, nói thôi mà không làm gì thì chả có ý nghĩa gì cả. Nhưng thật ra, mục đích ban đầu của mình lúc tạo ra cái blog này đó là để gây sự chú ý của mọi người cho 1 việc lớn hơn. Xin mời các bạn đọc tiếp nhé

Xin bắt đầu bằng lời tựa của một quyển sách, “điều kỳ diệu của hiện tại”.

Bạn có biết mình đang sống ở đâu không?

Đây không phải là câu hỏi về vị trí không gian mà hỏi về vị trí thời gian cuộc sống của bạn.
Tất cả những quay cuồng bận rộn nhằm đạt được những mục tiêu trong cuộc đời đều hướng chúng ta về một thời điểm nào đó rất xa ở tương lai. Nhỏ nhặt như chuyện chiếc váy đẹp mua hôm nay là dành cho buổi dạ tiệc mừng năm mới cuối tháng tới. Lớn hơn thì rất nhiều: làm sao để lên chức thăng tiến; kiếm tiền cách nào để mua nhà sắm xe; “cày” thêm việc gì để cho con đi du học… Nhiều lắm! Danh sách dày đặc nhưgn mục tiêu và dự tính cho thấy hầu như cuộc sống của chúng ta chỉ có ở tương lai! Một thời điểm nào đó ở tương lai khi bạn đã có những điều bạn muốn.
Cuộc sống của chúng ta cứ thế lao vùn vụt. Chỉ khi biến cố xảy ra, những kỳ vọng trở thành thất vọng… ta vấp té và chợt thấy như thể đang sống trong câu chuyện hài triết lý: tấm biển “Ngày mai ăn không mất tiền”, bạn cứ đến nhà hàng ấy để thấy không bao giờ “bắt” được cái ngày mai đó!
Đừng chờ đến khi vấp té mới nhận ra bạn đang sống ở đâu. Không phải ở một thời điểm nào đó chưa đến của tương lai, mà chỉ có hiện tại, chỉ có ngay lúc này! Đừng đợi đến lúc vào đại học, lên thành phố ở ký túc xá mới nhận ra gia đình mang lại cho ta nhiều biết bao nhiêu! Đừng đợi đến lúc nghe tin người bạn thân nhất đau nặng mới đi thăm để chỉ còn ngồi bên nhau hồi tưởng lại niềm vui của những chiều rủ nhau đến quán chè kem yêu thích hay cùng nhau đi xem phim. Đừng để đến lúc tai họa bất ngờ vĩnh viễn cướp đi một người thân yêu rồi khóc thẫn thờ ân hận về những điều bạn chưa kịp làm cho họ!…

Terry Fox , một thanh niên Canada bị mất một chân vì bệnh ung thư, đã bắt đầu cuộc chạy Ma-ra-tông Hy Vọng đầy dũng cảm qua chặng đường 5.372 km xuyên đất nước Canada với một chiếc chân giả. Anh ta chạy không chỉ để quyên góp tiền ủng hộ nghiên cứu ung thư mà còn khẳng định rằng anh ta đã sống xứng đáng 1 cuộc đời vì anh biết mình sẽ không còn sống nữa không lâu sau đó.

Robby Clemens: “Đến một ngày tôi nhận ra mình có thể chết bất cứ lúc nào nếu cứ sống như thế này: nặng 130kg, mỗi ngày hút không dưới một gói thuốc, uống rượu như nước lã, có những lúc nhịp tim và nhịp thở nhanh không thể nào kiểm soát được… Tôi quyết định làm lại để có một cuộc sống ý nghĩa hơn, lành mạnh hơn” . Và sau đó ông ta đã quyết định thực hiện cuộc chạy bộ xuyên 28 quốc gia trong vòng 300 ngày để quyên góp tiền cho trẻ em khuyết tật.

Còn tôi, hơn 20 tuổi, chỉ một sinh viên bình thường, và cũng không có gì nhiều để phàn nàn về cuộc sống hiện tại, ngược lại mới đúng, tôi cũng không từng trải qua những tình huống éo le như 2 người kia. Thế nhưng, tôi muốn thêm vào một câu trong lời tựa quyển sách ở trên: “đâu phải cần có một việc gì sảy ra với bạn rồi mới quyết định bạn phải làm một điều gì đó có ý nghĩa”. Và tôi tự hỏi, tại sao lại không phải bây giờ nhỉ! Đó chính là lý do mà trang web này ra đời.

Còn nhiều lý do và động lực khác nữa khiến tôi có quyết định này, trong số đó có thể nhắc đến “Forrest Gump”, một nhân vật trong bộ phim cùng tên, một người có trí thông minh dưới mức bình thường, được học đại học chỉ vì anh ta được chơi trong đội bóng của trường bởi khả năng chạy nhanh của mình, cả cuộc đời anh ta chỉ biết chạy và chạy, thế nhưng anh ta đã đạt được những điều mà hàng triệu người khác không thể có được.

Tôi thích cái triết lý trong phim “pay it forward”: bạn giúp đỡ ba người khác và mỗi người đó lại giúp đỡ ba người khác nữa, cứ như thế hàng ngàn, hàng triệu người sẽ được giúp đỡ, thế giới sẽ thay đổi bởi những suy nghĩ và hành động đơn giản. Tất nhiên, trong cuộc sống, chưa bao giờ, và sẽ chẳng bao giờ đơn giản vậy. Thế nhưng, bộ phim đã truyền đạt một thông điệp rất có ý nghĩa. Và mục đích chính khi quyết định làm việc này cũng vậy, khi còn có sức khỏe và thời gian, tôi muốn làm một việc gì đó để giúp mọi người và cũng là cơ hội để cho tôi trưởng thành hơn cùng với những trải nghiệm mới. Người ta nói cuộc sống là chuỗi những quyết định và những cố gắng để theo đuổi những quyết đó, và tôi đã quyết định chạy từ TP Hồ Chí Minh ra Hà Nội và tôi sẽ cố gắng hết sức hoàn thành chuyến đi.

Và xin kết thúc bằng đọan kết của một quyển sách khác

Cuộc sống không buồn tẻ. Chỉ có những người buồn tẻ mới nhìn nhận thế giới này tẻ nhạt và chán ngắt. Nhiều người chết ở tuổi 25 nhưng đên 70 tuổi mới được chôn cất. Đối với tôi thế giới này là một điều bí ẩn và thú vị, và với nhiều người khác thế giới này rất đẹp và muôn màu muôn vẻ…

và tôi, tôi cũng vậy, và chính vậy tôi muốn sống 1 cuộc sống thật ý nghĩa. Chuyến đi này là một phần để thực hiện điều đó.
Mọi chi tiết về sự chuẩn bị và cuộc hành trình, các bạn có thể cập nhật tại đây: http://saigon2hanoi.com/

và đó cũng là trang web chính thức! mong bạn hãy giới thiệu cho mọi người biết về trang web này nhé
Lê Việt Hồng

http://blog.360.yahoo.com/blog-3CkKxUk_frMS_1pdMX9V1Awh2GnTJq_l?p=2

Nhiều bạn hỏi là tạo sao hàng trăm comments mà vẫn chưa thấy mình trả lời? chính xác, tại vì quá nhiều comment nên mình không thể trả lời từng bạn được. Và hơn nữa, rất nhiều comment trùng lặp ý nhau, vì vậy, mình sẽ khóa comment lại ở yahoo 360, nếu bạn nào thực sực quan tâm thì hãy sang trang http://neutoilathutuong.wordpress.com để comments hoặc là gửi email trực tiếp cho tôi tại địa chỉ viethong.le@gmail.com .

Về việc một số comments bị xóa, lý do không phải là các ý kiến đó trái ngược với tôi, mà là đã quá nhiều comments, nếu tôi không xóa có thể lên tới gần cả 500 comments, nhưng rất nhiều comments trong đó không có giá trị bàn luận gì cả, hoặc đi quá xa chủ đề. Các bạn thấy đó, khỏang 1/3 trong số comments này là những ý kiến trái ngược với tối đó .

——————————————————————–

Về việc trả lời cho các comments của các bạn, khỏang 200 comments này là khỏang gần 15 trang giấy in A4, nhưng đa số là trùng lặp nhau, vì vậy, tôi đã phân lọai lại và trả lời như sau:

Thứ1, có một số lượng khá lớn comments đã hoan nghênh và động viên việc làm này của tôi, ví dụ như:

——————————-
bai` vie^t’ hay la(m’… ^^

uoc mo cua ban cung la uoc mo cua moi nguoi, hay co gang bien no thanh hien thuc ban nhe, good luck

bài của bạn thật hay? bởi vì nó để lại quá nhiều câu hỏi?

Rất tuyệt vời. Nhưng người con ưu tú của Đại Việt(Nước Việt Nam ta nhỏ hay không nhỏ – Sh6t nghĩ chắc Nếu Tôi Là Thủ Tướng(NTLTT) có biết đến) sẽ viết tiếp những trang sử hào hùng ấy. Tại một thời điểm có thể như NTLTT nói nhưng thiết nghĩ nếu một vĩ nhân làm nên thời thế là chưa đủ. Đi đôi với nó là tinh thần của cả một dân tộc cũng chung sức, chung lòng góp công xây dựng đất nước. Một người rất tài giỏi liệu sẽ làm được gì khi tất cả chỉ dựa trên trí lực của chính mình.!? Sẽ không là gì cả nếu thiếu đi một tập thể (ở đây là dân tộc mình). Một dân tộc có truyền thông lâu đời với tinh thần yêu nước nồng nàn. Sh6t là người Việt Nam và Sh6t rất Việt Nam.


Cái chúng ta cần là Quyền Lực để thay đổi

bạn mơ ước làm thủ tướng (Việt Nam)để có quyền lực thay đổi cuộc sống, sức mạnh (của dân tộc Việt Nam). Đó là 1 ước mơ lớn. Khang cũng từng mơ ước mình có thể thay đổi thế giới xung quanh. và để thay đổi đc đất nước, bạn phải thay đổi đc 1 vùng lãnh thổ, để thay đổi 1 vùng lãnh thổ, bạn thay đổi từng tỉnh, để thay đổi 1 tỉnh, bạn phải thay đổi những thứ nhỏ hơn. Cuối cùng, viên gạch đầu tiên để bắt đầu thay đổi thế giới sẽ là “thay đổi bản thân”. Mong rằng bạn sẽ nhận ra viên gạch đó, rồi hãy bắt đầu bằng cách thay đổi hành vi, thói quen của mình, chẳng hạn như: Làm 1 công dân tốt, tôn trọng pháp luật, làm việc hết mình….
Ông bà ta thường nói: Chiến thắng bản thân mình chính là chiến thắng lớn nhất. Khi đã có viên gạch đầu tiên, bạn sẽ có thể thay đổi những thứ lớn hơn

Còn về lý thuyết biện chứng giữa Quần Chúng và Lãnh Tụ. Mời các bạn sưu tầm Triết Học Mac-Lenin phần Biệnchứng Lịch sử để dễ dàng đi đến 1 chuẩn chung trước khi bàn luận thêm về những đề tài khác trong cái entry này.

Vài điều lý sự, mong các bạn đừng nghĩ rằng Khang zz là zô ziên nhe

nếu bạn “ứng cử” làm thủ tướng, tôi sẽ không bầu cho bạn.Bạn đang tuyệt đối hoá vai trò cá nhân lãnh đạo.

Về cá nhân mình thì mình có cho mình một mệnh đề “Nếu…” khác, nhưng mình hy vọng công việc của mình cũng sẽ đóng góp phần nhỏ nào đó cho đất nước, vì có nhiều cách cống hiến khác nhau. Bởi mỗi người trong xã hội có một khả năng và năng lực khác nhau, “…quan trọng là mỗi người được làm việc theo đúng sở trường của mình và có sự tự tin trong công việc. Tự tin cùng với ý chí ham học hỏi, cầu tiến là chìa khóa cho sự tiến bộ xã hội và thành công của mỗi cá nhân. Để có được điều đó, cần sự phối hợp của cả 2 phía: nỗ lực của cá nhân và sự tin cậy của xã hội, trong đó, sự công nhận của xã hội là rất quan trọng”- Đây là trích từ một bài trả lời phỏng vấn của chị Trần Thị Thu Hằng- vụ phó vụ chính sách thương mại đa biên 2007.

Những j tớ muốn góp ý, hầu như mọi người đã nói ở trên : ) Ko nói nữa : D Tớ chỉ muốn hỏi: Bạn có phải là người kiệt xuất ko? Hay ít ra, bạn thấy mình có khả năng trở thành người kiệt xuất ko? “Nếu tôi là thủ tướng…” đây là câu điều kiện loại 1 hay 2 nhỉ? ^_^! Tớ thấy đã rất nhiều người comment, nhưng chưa thấy tiếng phản hồi của bạn? Bạn đang chờ để đưa kết luận cuối cùng? : )

ban se la nguoi tao ra buoc ngoat ko?

umh! nhugn minh hi vong sau nay` nuoc minh se co’ 1 thu tuong ma` thoi` tre? dã có lý tuong? giống nhu bạn! okie?
Chỉ là 1 giấc mơ về chính trị. Mà chính trị thì nhiều bạn trẻ trong này lại ko quan tâm. Với cái “thời thế” như vậy, Lãnh Tụ sẽ là như thế nào?
Khang ủng hộ ước mơ Thủ Tướng của blogger này. Và sẽ ủng hộ bất kỳ ước mơ làm thủ tướng của bất kỳ ai. Miễn sao đưa ra 1 chương trình hành động cụ thể.
Còn nếu Khang làm thủ tướng, trước tiên sẽ phải thi hành chính sách kích cầu kinh tế, củng cố pháp trị, phát huy văn hóa văn minh, bài trừ tệ nạn …
Kế sách rất chung chung, khi nào làm thủ tướng thì sẽ bắt Bộ trưởng thi hành.

” Vậy trong thời điểm hiện tại, ai sẽ là người viết tiếp lịch sử hàng ngàn năm của Việt nam? Chính là một số thiểu số người trong thế hệ trẻ của chúng tôi. Họ đang ở đâu, họ đang làm gì, và họ sẽ viết thêm 1 trang sử oanh liệt hay lại tiếp tục những năm tháng tủi nhục của một đất nước nghèo khó? “

Tại sao lại chỉ là thiểu số….thanh niên Việt Nam có hàng triệu người…trong số đó chẳng lẽ những người muốn đất nước mình đi lên lại là thiểu số hay sao…..mình không nghĩ vậy…….Những con sâu làm rầu nồi canh đúng là đáng buồn thật…nhưng đó chỉ là thiểu số mà thôi…..bạn hãy biến blog của bạn trở thành 1 diễn đàn đi…..Và Bạn Sẽ Thấy ……..1 điều kinh ngạc đấy hì hì.Goodbye see you again in Future. ^__^
Một ý nghĩ hay nhưng không mới. Tôi nghĩ là không chỉ có bạn mà nhiều người đôi khi cũng có mong muốn như thế khi phải chứng kiến một số điều bất công đang xảy ra. Mặc dù bài viết của bạn còn mang nhiều ý kiến chủ quan nhưng đã thu hút được nhiều ý kiến. Và tôi lạc quan vì có rất nhiều ý kiến tích cực. Tuổi trẻ nước mình đa số vẫn rất tâm huyết với đất nước.
Xin chao, vo tinh thay loi chao cua ban. Khong biet ban la ai, nen tui vao day xem thu.
Cha cha, cai bai nay sac mui triet ly chinh tri do. Va tui ngac nhien la co rat nhieu nguoi comment nua, nghia la co rat nhieu nguoi quan tam den dat nuoc cua minh. Tui thay vui vi ghe duoc vao day. No lam tui voi di mot chut chan nan vi phong cach lam viec het suc ruom ra va phi ly cua mot so co quan nha nuoc. Hy vong the he chung ta co the lam mot chut gi thay doi cai cach lam viec nay bang chinh phong cach yeu to quoc cua gioi tre nang dong.
——————————-

xin cảm ơn tất cả các bạn về những lời động viên này. Thực sự là từ nhỏ tới lớn, tôi chưa bao giờ mơ ước mình sẽ là một thủ tướng, và tôi cũng sẽ không thể là thủ tướng, vì một lý do đơn giản, tôi không có đủ tài năng và phẩm chất của một vị thủ tướng. Trong tất cả các comments chỉ có một người là hiểu rõ điều này, xin trích lại đây:

Nhưng mình không tán thành một số ý kiến cho là chủ nhân blog này mơ ước to tát quá, làm đi rồi hãy nói. Vì theo mình đọc được những gì viết trong entry này thì ý chính bạn ấy muốn nói là: kêu gọi thế hệ chúng mình cùng quan tâm đến vấn đề này, bởi trong số chúng ta đây có những người có thể chính là tiềm năng của một lớp người lãnh đạo mai sau. Cho nên, cái mệnh đề “Nếu tôi là thủ tướng”, theo mình hiểu,không phải là mơ ước của riêng bạn ấy. Có điều, thực tế quả đúng là những người vĩ đại thì hồi ký của họ mới trở nên có giá trị, người ta mới lật lại mọi thứ để tìm kiếm lại những câu nói của họ. Chứ lúc họ chưa là gì, chưa làm được gì thì những gì họ nói chẳng có giá trị gì. Phải có lịch sử chứng minh. Cho nên, bạn cứ mơ ước đi, khi nào bạn làm được thì thế hệ sau sẽ đi tìm kiếm lại những gì bạn đã nói hôm nay để lưu vào sử sách :D . Khi đó, trong tiểu sử của bạn chắc chắn sẽ có ghi là: từ những năm tuổi 20, ông/bà đã nuôi dưỡng cho mình ước mơ trở thành thủ tướng…

Những gì tôi muốn nói bạn này đã nói rõ, ở một số nước, người ta thường hay tổ chức các sự kiện như thế này: “nếu bạn là thủ tướng, bạn sẽ làm gì?”, để thu thập ý kiến của mọi người, tôi cũng chỉ có ý định như vậy thôi.

Thứ 2, số lượng lớn comments có chung một 1 nội dung, phản bác ý kiến của tôi về “anh hùng tạo ra thời thế”, Xin trích lại đây:

—————–
Tôi ko đồng với bạn. Quan điểm của tôi là hai khái niệm “anh hùng” và “thời thế” có quan hệ biện chứng. Rõ ràng thiếu một trong hai yếu tố thì bánh xe lịch sử chỉ là “chuyển động đều” mà thôi.
Bạn là người Nghệ phải ko? Mình cũng vậy. Bài viết của bạn khá hay, ít nhất nó cũng thu hút đc nhiều người, trong đó có mình, hân hạnh đc làm quen.

Đọc lại lịch sử và tư duy cho chính xác, biện chứng để hiểu tại sao lại có những Tần Thuỷ Hoàng, Julius Ceasar, Thành Cát Tư Hãn, Quang Trung, Napoleon, Hitle, Hồ Chí Minh… đi nhé. Rồi nghĩ lại cái câu “Anh hùng tạo thời thế” và những lời you nói có quá chủ quan không

em học lớp 8 nói chung là chưa hiểu nhiều về những vấn dề chính trị, nhg em nghĩ anh hùng ko fải lúc nào cũng tạo ra thời thế nhg thời thé chắc chắn tạo ra anh hùng. nếu Bác ko sống trong thời kì đát nước có quá nhiều thương đau đã có quá nhiều ng thất bại trong quá trìhn cứu nwớc , mà lại sốgn trong thời bình ngày nay, anh có dám đảm bảo rằng môi trường này vẫn sẽ tạo ra một Hò Chí Minh vĩ đại, tố chất của mỗi ng là rất quan trọng, nhg cái xã hội mà con người ta sống mới thực sự hình thành nên tư tưởng của con ng,

Thứ hai, thời thế tạo anh hùng chứ anh hùng làm sao mà tạo ra được thời thế. Cái nhân vật được gọi là “anh hùng” đó, với tất cả phẩm chất năng lực đó, chỉ phù hợp với thời thế đó mà thôi. Nếu anh ta sống trong thời đại khác thì ko chừng còn bị coi là điên khùng gàn dở. Đơn giản thôi, vì ở những thời điểm khác nhau thì tư duy xã hội là khác nhau! Thời nào có anh hùng của thời đó. Thời của Hồ Chí Minh mà không có Hồ Chí Minh thì sẽ có một người khác. Thời thế làm con người bộc lộ tài năng của mình, thời thế quyết định xem con người đó, trong sự tồn tại và chung sống với thời thế của họ, trong cách ứng xử trước thời thế của họ, có trở thành anh hùng được hay không.

tôi thấy bạn có ú nghĩ khá giống với nhân vật Hoàng trong ” đôi mắt ” của Nam Cao! bạn nhớ ông ta nói về Bác Hồ như thế nào ko” tôi bi lắm nhưng tôi chưa nản chỉ vì tôi còn tin vào Ông Cụ ( Bác Hồ ) .Tôi cho rằng cuộc cách mạng tháng 8 cũng như cuộc kháng chiến hiện nay chỉ ăn vì người lãnh đọa cừ.HCM đáng lẽ phải cứu vãn một nước như thế nào kia, mới xứng tài,Phải cứu một nước như nước mình kể cũng tội cho Ông Cụ. Ông Cụ làm những việc nó cừ quá, đến nỗi tôi cứ cho rằng dù dân mình có tồi đến đâu đi nữa , Ông cụ xoay quanh rồi cũng độc lập như thường” Nhân vật này sùng bái lãnh tụ một cách mù quáng, phủ nhận hết vai trò của đồng bào!
tôi ko nói bạn giống nhân vật này, quan điểm của bạn tiến bộ hơn nhiều, bạn ko phủ nhận mà còn đề cao vai trò nguồn lực khác, nhưng tôi ko đông ý với câu trả lời” anh hùng tạo thời thế của bạn”, nếu HCM hay Vlardimir Putin ko ở VN, ko ở Nga mà ở Mỹ thì liệu họ có tạo ra được thời thế như họ đẫ và ddnag tạo ra ở Vn hay Nga ko? căn bản là lý tưởng của họ đồng nhất với lý tưởng của nhân dân nước họ! Với lại, Bác Hồ mất năm 1969, mà 1975 mình mới độc lập hoàn toàn cơ mà, vậy ai đã dẫn đất nước ta đến ngày giải phòn Miền Nam, đến thời thế ấy nếu ko phải là toàn bộ nhân dân ta, cả Nam và Bắc! họ đều là anh hùng vậy!
Về câu “thời thế tạo nên anh hùng”, thì thời thế là thời thế trước khi anh hùng xuất hiện, còn “anh hùng tạo nên thời thế” là thời thế sau khi anh hùng đã xuất hiện. Nói chung cả 2 câu đều có ý đúng. Nhưng câu trước đúng nhiều hơn. Liệu một mình anh hùng có thể làm nên thời thế nếu không có những người đồng chí bên cạnh không?

P/S: Tớ nghĩ bạn nên đọc “yes or no – Những quyết định thay đổi cuộc sống”. Chúc bạn thành công!

“chỉ có những vị anh hùng viết nên lịch sử và lịch sử được tạo ra để viết về họ.”? không người hưởng ứng, không người ủng hộ “anh hùng” có thể thành anh hùng?
Lịch sử VN được thúc đẩy bởi nhiều vị anh hùng song nó được viết bởi CẢ DÂN TỘC VIỆT NAM. Nếu là thủ tướng có lẽ nên biết và ghi nhớ điều đó (nước có thể đẩy thuyền nhưng nước cũng có thể nhấn chìm thuyền)
tôi nghĩ rằng “thời thế tạo anh hùng” là khái niệm đúng hơn bạn nghĩ là “anh hùng tạo ra thời thế”. Có những cá nhân kiệt xuất, nhưng họ không thức thời, không thấy được quy luật phát triển của thời đại. Ví dụ như lãnh tụ Hồ Chí Minh của nước VN cũng vậy, người cũng phải có 1 quá trình đi khắp 5 châu, học tập nhiều tư tưởng lớn khác mới có thể thấy được yêu cầu của thời đại mà đề ra những đường lối đúng đắn để làm cuộc Cách mạng, đào tạo ra 1 thế hệ những người học trò cũng nổi tiếng không kém như Võ Nguyên Giáp, Trường Chinh, …Hơn nữa, nếu chỉ có tồn tại 1 vị cá nhân kiệt xuất mà ko có những người xung quanh ủng hộ thì làm sao làm được bước ngoặt cho cả dân tộc được. Bản thân tôi nghĩ rằng, nếu bạn muón làm thủ tướng thì bạn nên bồi dưỡng thêm nữa bản lĩnh chính trị cũng như có cái nhìn sâu sắc hơn nữa về mọi mặt của vấn đề. Không nên nhìn sự việc với cái nhìn quá phiến diện. Hi vọng bạn sẽ ko fiền lòng khi đọc những comment này.


Bạn nghĩ rằng trước Hồ Chí Minh, đất nước ta không có những cá nhân kiệt xuất sao ? Phan Bội Châu, Phan Chu Chinh, … Họ đã làm được những điều lớn lao cho đất nước, và chắc rằng họ còn có thể làm tốt hơn thế … Chiến thắng thực dân Pháp và đế quốc Mỹ là thành công của toàn dân tộc, nó được tạo nên từ rất nhiều yếu tố, và sự đóng góp của rất rất nhiều con người, trong đó có Hồ Chủ Tịch


nahhh moi mo^t thoi ky co mot nhan vat lich su khac nhau, ko the noi la ho chi minh song o thoi ky nay co the lam thay doi van menh cua toan dan toc dc. Neu co the tro lai wa khu, chi can mot cu hat hoi cua ban thoi, lich su da thay doi chut nao roi. Ma cong bang ma noi thi ho chi minh ko dong gop truc tiep vo dieu gi ca. Chien thang dien bien phu la do vo van kiet chi huy, ngay 30-4-1975 chien tranh ket thuc luc do bac da mat lau roi. Tom lai, minh nghi thoi the tao anh hung thi dung hon

Xuan cung rat tam dac voi quan diem cua ban. O nuoc minh nen co mot chien dich boi duong nhan tai mot cach khoa hoc va “cong bang”. Xuan nho mot cau ma Can Long hay Khang Hi gi do(khong nho ro) da hoi la:”Nhan tai dang gia bao nhieu?”, va ong tra loi:”Nhan tai neu sinh ra khong hop thoi thi cung chi dang gia mot xu!”. Hoi tiec mot chut nhung khong phai chuyen gi cung xay ra theo y minh. Hi vong la…


Ôi, có mỗi ông lãnh đạo kiệt xuất mà không có tập thể anh dũng thì có lịch sử anh hùng hay không?! Nên chăng cân đối chút!
Lại có cả sự bất mãn muôn đời của những bậc vĩ nhân “sinh bất phùng thời”. Bi thay!!!
———————————————
tôi xin trả lời như sau, đầu tiên, mục đích chính của tôi khi nói như vậy (“anh hùng tạo ra thời thế” chứ không phải là “thời thế tạo ra anh hùng”), là để các bạn tranh luận vấn để này, tiếc là đa số các bạn đã phản bác lại ý kiến của tôi mà không nhận xét vấn đề theo nhiều khía cạnh khác nhau.

Trước khi tiếp tục, tôi xin nhắc một điều rằng, trong cuộc sống, không có một giá trị nào là tuyệt đối bất di bất dịch cả, 1 thế kỷ trước, nếu bạn nói với một người là bạn có thể nói chuyện với một người khác cách xa hàng ngàn cây số thì chắc chắn chả ai tin bạn cả. Hơn nữa, khi nói đến một quan điểm, tức là mỗi người có một quan điểm riêng của mình và không có thể khẳng định được tuyệt đối ai đúng ai sai vì đơn giản đó là nhận thức của mỗi người.

Trở lại vấn đề chính, tôi đồng ý là “thời thế tạo ra anh hùng”, tức là trong những hoàn cảnh nhất định sẽ làm lộ diện ra những cá nhân xuất sắc. Nhưng mà, tại sao thời kỳ nào cũng có những con người xuất sắc đó nhưng không mấy ai thay đổi được lịch sử? Chỉ tồn tại một số thiểu số người làm được điều đó mà thôi, họ là những người kiệt xuất. Tất nhiên trong 1000 năm bị đô hộ, không biết bao nhiều vị anh hùng đã đứng lên nhưng họ điều thất bại, và người duy nhất thành công đó là Ngô Quyền, nếu không có một vài những anh hùng trước đó thì lịch sử vẫn không thay đổi, nhưng nếu không có Ngô Quyền, chắc chắn lịch sử đã khác. Cũng giống như vậy với trường hợp Hồ Chí Minh, đó là một người không thể thay thế. Giống như Enstein, nếu không có ông ta sẽ không có thuết tương đối, không có bom nguyên tử và tất nhiên chiến tranh thế giới thứ 2 sẽ kết thúc kiểu khác…

Vậy thử hỏi, nếu Enstein sinh ra vào thời điểm hiện tại, ông ta có thể thay đổi lịch sử thế giới không? tất nhiên là có. Bởi vì khi một nước nào có Enstein, sẽ có lọai vũ khí tối tân nhất, và tất nhiên việc tranh dành loại vũ khí đó chắc chắn sẽ tạo ra những cuộc chiến. Gia sử tống thỗng Mĩ hiện tại không phải là Bush, liệu có cuộc chiến làm thay đổi cả đất nước Iraq không?

Một số bạn có ý kiến là một vài người kiệt xuất thì sao thay đổi được tình hình nếu không có những người ủng hộ và góp sức, tại sao các bạn không nhìn lại xem là chính những người kiệt xuất đó đã thuyết phục và tập hợp những người kia lại? không phải chính họ là người tạo ra mọi chuyện sao? Có một bạn so sánh tôi với một nhân vật trong truyện ngắn đôi mắt của Nam cao, khá là thú vị và cũng không hòan toàn sai. Nhưng, sự khác biệt rõ ràng ở đây là, tôi đề cao tuyệt đối vai trò của một cá nhân kiệt xuất nhưng tôi không phủ nhận vai trò của nhân dân, mọi người. Chỉ một người thì không làm được gì, tất nhiên, nhưng người đó biết cách để làm cho người khác nghe theo mình và góp sức với lý tưởng của mình. Đúng không bạn?

Tóm lại, tất nhiên một mình tôi không thể tranh luận lại cả trăm ngàn người, và hơn nữa tôi không khẳng định là tôi đúng, nó chỉ là ý kiến của riêng cá nhân tôi mà thôi. Tôi không phủ nận là rõ ràng là có nhiều người có quan điểm khách quan và chính xác hơn tôi. Xin nhắc lại, mục đích của tôi làm cái blog này là để mọi người bày tỏ ý kiến của mình, chứ không phải là khẳng định chính kiến của tôi.

Thứ 3, có rất nhiều bạn comment với nội dung là “nguồn lực con người” trong đó đã bao trùm cả cá nhân kiệt xuất. Tất nhiên, cá nhân kịệt xuất cũng chỉ là con người mà thôi. Nhưng, nguồn lực con người thì thời kỳ nào cũng như nhau, như Nguyễn Trãi đã viết Trong bình ngô đại cáo ” Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, Song hào kiệt thời nào cũng có.”, còn cá nhân kiệt xuất thì chỉ có 1 vài người mà thôi. Ngay cả trong sách giáo khoa phổ thông trung học, cũng có riêng 1 bài nói riêng về sự ảnh hưởng của cá nhân kiệt xuất mà.

Cuối cùng, tôi chỉ là một sinh viên bình thường, chuyên ngành của tôi là Khoa Học Máy Tính chứ không phải là chính trị hay báo chí v.v…. và việc làm cái blog này không phục vụ cho mục đích chính trị, chỉ là một cách để góp phần nhỏ bé của mình và công cuộc xây dựng đất nước mà thôi. Vài bạn nói tôi nói “tủi nhục” có quá đáng không? không đâu bạn, đó là lời của vị tiến sĩ tốt nghiệp xuất sắc đại học đứng đầu thế giới Harvard Vũ Minh Khương đó bạn, ông là người đi khắp thế giới thì chắc chắn biết rõ hơn chứ. Hoặc nếu không, bạn chưa bao giờ thấy một đứa trẻ Việtnam bám theo những vị khách du lịch nước ngòai để xin tiền hoặc là bán đồ, bạn chưa bao giờ biết việc hàng ngàn cô gái Việtnam phải lấy chồng Đài loan và Hàn quốc, bạn không biết việc đã từng có “gian hàng” phụ nữ Việt nam ở Singapore, bạn không biết về những đữa trẻ Việt nam bị bán đi ra nước ngoài, bạn không thấy là chúng ta thi Olympic không đọat được 1 huy chương, bạn không biết là Việtnam là một trong những nước nghèo nhất thế giới và hàng năm phải nhận viện trợ hàng trăm triệu đô là từ Nhật bản và thế giới? …. có kể ra cũng không hết được, bạn không thấy nhục vì điều đó ư? tôi thì thấy rất nhục.

———-
Mình đã khóa comment trên blog 360, nếu quan tâm và muốn comment, cách bạn vào http://neutoilathutuong.wordpress.com hoặc là email cho tôi tại : viethong.le@gmail.com bạn nhé!

PS: mình dự định thi học kỳ xong sẽ reply cho một số comments đặc biệt và một số blog. Cảm ơn!