New! Bài Dịch của Passion for Excellence.
20 Tháng Ba, 2007
Đây là một bài viết mà tôi đã đọc khá lâu và có rất nhiều điều suy nghĩ. Hiện tại đã có bản tiếng Việt. Bản gốc tiếng Anh ở bên dưới.
CACC thân mến,
Có một điều đã khiến tôi trăn trở gần 10 năm nay , và bây giờ tôi thấy cần phải chia sẻ với tất cả các bạn.
Thường là, khi chúng ta nhìn ra một điểm yếu của quốc gia hay của hệ thống (phương pháp) lãnh đạo đất nước, ta sẽ được nghe những lời bào chữa như thế này:
“ Chúng ta vẫn còn làm tốt hơn rất nhiều nước ở Châu Phi”
hay:
“ Có rất nhiều nước đang phát triển khác không làm được như chúng ta đã làm”
hoặc:
“ Nước chúng ta còn quá nghèo”
Đó chính là cái mà tôi gọi là “tâm lý của kẻ thua cuộc” ( Comment của người dịch: “hay là chưa đánh đã chùn chân nhỉ
” )
Hãy thử tưởng tượng một người giáo viên nói với học sinh của mình: “ Em có thể làm tốt hơn mà, hãy cố gắng nữa lên!”, còn người học trò kia lại trả lời cô rằng: “ Thưa cô, gia đình em còn nghèo, có nhiều bạn học sinh nghèo khác còn không cố gằng được như em đã làm”
Tại sao lại phải so sánh mình với những kẻ thua cuộc, những người kém cỏi hơn?Thay vào đó ,sao không so sánh ta với những người giỏi nhất, tốt nhất? Thay vì so sánh nước chúng ta với những nước đang phát triển khác, những nước nghèo khác, tại sao ta không tuyên bố: Ta muốn vượt lên cả những nước như Pháp và Mỹ trong lĩnh vực kinh tế hay kỹ thuật ?
-
Anh có điên không vậy? Đó là hai trong số những quốc gia tiên tiến nhất trên thế giới. Anh suy nghĩ thật viển vông, nằm mơ giữa ban ngày.
-
Người anh em, nếu tôi nhớ không lầm, chúng ta đã đánh bại hai cường quốc này trong cuộc chiến tranh Đông Dương, vậy ta cũng có thể đánh bại họ trong lĩnh vực kinh tế và kỹ thuật.
Giả sử 70 năm trước đây Bác Hồ cũng đã nói với toàn thể dân tộc Việt Nam : “ Pháp là một trong những nước hiện đại nhất trên thế giới, chúng ta không thể chống lại súng trường và đại bác của họ . Chúng ta không thể đấu tranh, chứ đừng nói đến hạ gục họ.” Nếu Bác đã từng nói vậy, chúng ta liệu sẽ như thế nào?
Thật không may, sau khi đã chiến thắng quân Pháp và quân Mỹ trong hai cuộc chiến tranh, những thế hệ người Việt Nam kế tiếp lại tỏ ra không có ý chí, nghị lực và đam mê đạt được những mục đích cao hơn.
Một vài năm trước khi về Việt Nam, tôi được một vài người bạn làm trong Bộ Ngoại giao đón tại sân bay. Tôi đã rất không vui khi thấy những nhân viên thuế quan hỏi xin tiền Việt kiều về nước. Tôi nói : “ Anh thấy chứ? Những người này đang hỏi xin tiền một cách trắng trợn” Và một người bạn tôi đã trả lời: “ Ôi dào, các anh có nhiều tiền như vậy, các anh có thể chia bớt cho những người khó khăn hơn ở đây.
Tôi không đáp lại vì thực sự cảm thấy thất vọng cho câu trả lời đó. Tâm lý kẻ thua cuộc là ở đó, là ở sự cam chịu đứng ở đẳng cấp thứ ba và cho nó là một điều tất nhiên. Anh bạn – người trả lời tôi trên đây – sau cũng đã trở thành đại sứ Việt Nam tại một vài quốc gia, vì thế tôi đâu thể nói nhận thức cuả anh là kém. Bạn có tưởng tượng được có bao nhiêu người Việt Nam mang tâm lý như vậy không? Nếu con số đó là lớn, liệu VN sẽ đi về đâu?
Thế hệ chúng ta nên cảm thấy xấu hổ với những thế hệ đi trước. Ông cha chúng ta đâu có nói: “Người Pháp và người Mỹ quá hùng mạnh, chúng ta không thể thắng họ.” Họ chỉ có một tâm niệm duy nhất : thắng hay là chết. Đó là khát vọng chiến thắng, là việc không chấp nhận đứng ở vị trí thứ hai, bởi đối với họ, đứng thứ hai cũng đồng nghĩa với chết.
Nếu muốn vượt lên, ta cũng phải học cách suy nghĩ như một người chiến thắng.
Hãy nghĩ: chúng ta sẽ đánh bại kẻ mạnh nhất, chúng ta muốn đứng đầu, và chúng ta sẽ làm theo cách riêng của mình để vươn tới thành công. Tâm lý chiến thắng đó sẽ buộc chúng ta không chấp nhận những điều tầm thường, những phẩm chất kém, không chấp nhận gì ngoài những nỗ lực lớn nhất, những người biết làm việc và suy nghĩ tích cực nhất.
Một số người có thể nói: “ Đấu tranh vì sự sống khác với đấu tranh để được giàu có và no đủ hơn. Ở VN, giàu có chưa bao giờ là vấn đề quá lớn. Thậm chí trong xã hội cũ, việc trở thành một ông giáo nghèo lại hay nhất.”. Vậy thì tôi sẽ trả lời:
-
Thứ nhất, khi chúng ta đứng lên chống lại đế quốc Pháp và Mỹ, chúng ta không đấu tranh vì sự sống còn.. Người VN vẫn sống dưới ách đô hộ thực dân, nhưng đó chẳng phải là cuộc sống tử tế và vinh quang. Chúng ta đấu tranh vì danh dự, vì thể diện của chính chúng ta.
-
Thứ hai, đấu tranh để giàu có và sung túc hơn, để chống lại cái nghèo cũng là đấu tranh cho danh dự, vì cả thế giới này quan tâm đến mức sống của những nước đang phát triển.
-
Thứ ba,nói truyền thống dân tộc ta đề cao người nghèo là hoàn toàn sai lầm. Hay nói đúng hơn, là ….(không dịch được) Về một khía cạnh nào đó,sự giàu có là mong muốn của từng cá nhân và không ảnh hưởng nhiều tới chúng ta. Nhưng xét cả một quốc gia, nghèo cũng là cái tội. Có giàu thì mới mạnh, mới không bị lệ thuộc. Nếu suốt một nghìn năm trước đây , Việt Nam là một dân tộc giàu mạnh, chúng ta đâu có bị tấn công bởi người Trung Quốc, người Mông Cổ, Pháp, Nhật Bản và Hoa Kỳ, và sẽ không mất đến một nghìn năm chỉ để giành được độc lập. Nghèo là cái cớ để cho thấy ta yếu và tạo cơ hội cho những nước khác tấn công, xâm lược, đè nén dân ta, và để cho những kẻ giàu nhìn ta bằng con mắt soi mói.Bạn có thể thấy điều này rõ như ban ngày tại nhiều quốc gia khác trên Thế giới.
Cái nghèo là kẻ thù quốc gia và cần phải bị xóa bỏ. Dù quan niệm mỗi người về cái mạnh là khác nhau, chúng ta có một mục đích chung là làm cho Tổ quốc giàu mạnh hơn.
Chúng ta cần đòi hỏi cao hơn ở chính bản thân chúng ta, ở những người xung quanh, ở chính phủ và những người lãnh đạo. Nhìn vào những cường quốc trên thế giới như Anh, Nhật, Úc và học từ họ để vượt qua chính những quốc gia này ( và họ sẽ vui mừng khi nghe điều đó, bởi mỗi giáo viên tốt đều mong có ngày học sinh của mình vượt qua chính họ). Loại bỏ suy nghĩ rằng chúng ta là một nước nghèo và tâm lí dễ bằng lòng với những gì đang có. Sẽ không bao giờ là đủ cho đến khi chúng ta vượt lên cả những nước mạnh nhất trên thế giới.
Hãy tin tưởng vào chính mình, và chúng ta sẽ làm được. Đừng chấp nhận những gì tầm thường, đừng chấp nhận đứng sau, hãy muốn là số 1. Hãy đòi hỏi những gì cao nhất ở bản thân . Chúng ta có cả một quá khứ để tự hảo, vậy hãy thực hiện những gì người đời cho là không thể.
—– Người dịch bài viết này là một học sinh cấp 3, và chính người dịch cũng gửi cho tôi những ý kiến riêng của mình, được trình bày khá rõ ràng, tôi xin trích lại tại đây để mọi người cùng suy nghĩ:
“Anh không nêu ý kiến cá nhân về bài viết này trên trang web nên em không rõ ,nhưng theo suy nghĩ của em, bài viết này có cả mặt tích cực lẫn mặt trái.“
Không phủ nhận người viết bài này là một Việt kiều có tấm lòng với đất nước, và mong muốn đất nước đi lên. Tuy nhiên theo em nghĩ, bài này đã được viết khá lâu trước đây và một số ý kiến có thể không còn chính xác. Và đây là ý kiến của cá nhân em, một thế hệ đi sau so với người viết, có cái nhìn gần hơn với người Việt trẻ:
-Thứ nhất, việc người viết cho rằng ông cha chúng ta đấu tranh với Pháp và Mỹ trước đây không phải vì sự sống còn là không đúng. Không phải chúng ta đấu tranh chỉ vì danh dự mà còn vì sống sót, vì chất lượng cuộc sống. Chúng ta chịu vô vàn áp bức, cuộc sống và tính mạng không hề được bảo đảm, chúng ta cần đấu tranh. Đã sống trên đời, ai cũng muốn hạnh phúc và tự do, làm chủ đất nước, vậy chúng ta chiến đấu vì tất cả những lẽ trên.
-Thứ hai , chúng ta không còn thường xuyên nghe thấy những lời bào chữa kiểu về việc nước ta quá nghèo nên có nhiều mặt yếu kém. Chúng ta không chấp nhận đứng một chỗ hay tỏ ra không có ý chí vươn lên . Tác giả bài viết đã đứng từ quá xa (cả về thời gian và khoảng cách) để nhìn vào thế hệ ngày nay, và lại chỉ nhìn vào mặt thiếu tích cực. Thế hệ chúng ta bây giờ, cả VN bây giờ đang nỗ lực mạnh mẽ để vươn lên và đạt được những bước tiến đáng kể, và chúng ta sẽ còn tiếp tục cố gắng hơn nữa để vươn xa hơn. Viết như người Việt kiều này có thể phủ nhận những cố gắng đó của chúng ta , và gây phản cảm. Đây không phải là việc có nhìn thẳng vào sự thật hay không , mà sự thật là chúng ta có khuyết điểm, nhưng chúng ta có cả thành tích.
- Thứ ba:
“In our traditional culture, being a poor teacher is the best position of all.” this is absolutely wrong.
Em không hiểu ai đã nói vậy, nhưng thật chẳng phổ biến chút nào Không phải ta đề cao việc trở thành nhà giáo nghèo. Ta chỉ đề cao những nhà giáo nghèo mà có nghị lực, trí tuệ và tấm lòng.Chứ ta vẫn mong được làm vua chúa, được có ruộng và có trâu hơn đấy chứ
- Thứ tư:
Look at how the best of the world, the Japanese, the British, the Australian work, learn form them with the determination to outdo them later on. (And they will love to hear you, the student, say this, because every good teacher would love to see the day the student can beat him)
Con hơn cha là nhà có phúc, hay trò hơn thầy nghĩa là thầy vui Nhưng, Anh, Nhật hay Úc không phải những người thầy cuả chúng ta. Quan hệ giữa các quốc gia là quan hệ bình đẳng, liên kết, nhưng cũng là quan hệ cạnh tranh. Các quốc gia đều không muốn nhìn thấy mình bị vượt mặt , và sẽ nỗ lực để giành lại vị trí. Vậy dù ta có vượt qua Mỹ một ngày, họ vẫn sẽ luôn nỗ lực để chiếm lại vị trí. Chúng ta không ngừng vươn lên, nhưng cũng không ngừng cạnh tranh. Đó mới là quy luật của thế giới. Dù có vượt trên Pháp, Anh hay Mỹ, chúng ta vẫn không được thỏa mãn, mà phải tiếp tục cố gắng.
—- Đây là bản gốc bằng tiếng Anh.
Dear CACC,
There is this thing that has been bothering me seriously for, well, probably 10 years or so. Now I’ve thought that probably I should share it with you all.
Very often, when we point out some weakness, some problem in our nation or our system, I would hear a response like “We do much better than many countries in Africa” or “There are many developing countries
doing worse than us” or “We are a poor country.”
That is what I call “The Loser’s Mentality.”
Imagine a teacher tells a student, “You can do better than this, try harder,” and the student responds, “Teacher, my family is poor, many poor students do worse than I do.”
Why compare ourselves with the losers? Why can’t we compare ourselves with the best and the brightest instead? Instead of comparing ourselves with other developing countries, other poor countries, why don’t we just say “We want to eventually beat the France and beat the American in technology and business”?
“Are you crazy? These are two of the most advanced countries in the world. You are so day dreaming and unrealistic.”
“Brother, if I remember correctly, we did beat these two countries on the military battlefield already. What’s the big deal about business and technology?”
Imagine that 70 years ago president Ho Chi Minh told the nation, “You guys, the France is one of the most advanced nations on us. We cannot compete with their guns and cannons. You will be crazy to think about fighting them, not mentioning defeating them.” Had he said that, where are we now?
Unfortunately, after we won the military battles, the succeeding generations act like wimps, no back bone, no will, no aspiration to win, no passion for excellence.
Several years ago, when I got out of the airport in Vietnam, several friends from Ministry of Foreign Affairs picked me up at the airport. I was upset at seeing the custom officers asking for Vietkieu’s money at the airport, so I told my friends: “You know, these guys in there just ask for people’s money blatantly.” One of my friends said: “Oh, you guys have a lot of money. You can give some to your poor brothers.”
I was very disappointed when I heard that, so I didn’t respond. That was the loser’s mentality, the mentality of accepting the third-grade quality and coming up with rationale to support such acceptance. This friend of mine later became ambassador to several countries, so he is not low in ranking. You can imagine how many people in our country have such loser’s mentality.
If so many of us have such a loser’s mentality, where will Vietnam go?
We, this generation, should be ashamed to our father’s generation. Our fathers did not say, “The France and the American are so powerful, we cannot beat them.” They had only one thing in mind —- win or die. That is the passion for excellence, the passion for winning, the passion for not accepting to be second (because second to them meant death).
If we want to win, we just have to think like a winner. And that is, “We want to beat the best. We want to be champion. And we will work our way, from here to championship.” Such winner’s mentality will automatically forces our mind into the state of not accepting mediocrity, not accepting low quality performance, not accepting any thing less than the best effort, the best trial, the hardest work, the hardest thinking.
Some may say, “But fighting for survival is different than competing to be rich. In our culture, richness is never a big thing. In our traditional culture, being a poor teacher is the best position of all.”
My response would be:
(1) When we fought against the French or the American, that was not fighting for survival. We still could live under the French and the American. It was just not a very honorable way of living. So we were fighting for honor, not survival.
(2) Today, fighting against poverty and for wealth is also fighting for honor, because people around the world always look down on citizens of poor nations (chi Tran Le Thuy raised this point once in this forum).
(3) Our traditional culture of glorifying poverty is just wrong. To use the communist terminology, it is opium. As an individual, probably wealth is a matter of personal taste and may not matter much to some of us. But as a nation, poverty is a sin, wealth is strength and independence. Had Vietnam been wealthy and powerful a thousand years ago, the Chinese, the French, the Mongolian, the Japanese, the American would not have had the guts to attack us. Then we hadn’t had to spend a thousand years fighting. As a nation, poverty means you are weak, you open yourself to attack by other guys, to be dominated and stepped upon by other nations, to be looked down upon by citizen of richer nations. Go around the world, and you will see this point clearer than the day light. (Or ask chi Tran Le Thuy who has seen enough).
Poverty is a disease of the nation. Poverty has to be erased. Regardless what our personal philosophy about wealth, for the nation, wealth is a major goal.
So we need to tell each other to be more demanding of ourselves and our fiends, our teachers, our government, our leaders. Look at how the best of the world, the Japanese, the British, the Australian work, learn form them with the determination to outdo them later on. (And they will love to hear you, the student, say this, because every good teacher would love to see the day the student can beat him). Stop thinking that “We are so poor, so this is good enough.” No, it won’t be enough until we can beat the best of the world.
Believe in ourselves. If we think we can do it, then we will do it.
Don’t settle for mediocrity. Don’t settle for second.
Settle for the best.
Demand the best of ourselves and our people.
And we have our history to back us up, that we can do what other peoples think impossible.
Have a great day!
Hoanh
.Cách người Mỹ dạy học sinh tiểu học
19 Tháng Ba, 2007
|
Động lực đằng sau một cường quốc kinh tế là gì? Rốt cục họ đã có một nền giáo dục như thế nào? Sau đây là bài viết của một tác giả người Trung Quốc về nền giáo dục tiểu học Mỹ cộng với các câu chuyện để bạn đọc tiện so sánh hai nền giáo dục Mỹ – Trung Quốc. |
||
Mục tiêu giáo dục tiểu học Mỹ Cho dù là người Hoa ở Mỹ, bạn cũng khó hiểu rõ được đâu là trình độ tri thức mà học sinh tiểu học ở Mỹ phải đạt đến, sau đây chỉ là một tiêu chuẩn sơ lược để tham khảo. 1. Tốt nghiệp mẫu giáo Có thể nhận biết và phân biệt con số, có thể biểu đạt khái niệm toán học trừu tượng bằng những vật thể cụ thể như hòn sỏi, mẩu giấy, cái que…; nhận biết 26 chữ cái tiếng Anh, phân biệt nguyên âm và phụ âm; phân biệt được các ngành nghề khác nhau đại ý làm những gì, ví dụ như bác sĩ, giáo viên, người đưa thư, cảnh sát, cảnh sát phòng cháy chữa cháy… hiểu được quá trình diễn biến của cuộc đời sinh vật, bao gồm sinh, lão, bệnh, tử của con người, sâu biến thành bướm,…; học địa lý từ địa cầu, bản đồ; hiểu được rằng trên trái đất có rất nhiều cư dân, rất nhiều quốc gia và những màu da khác nhau, hiểu được rằng người cần ở trong nhà, trẻ em cần đến trường, người trưởng thành cần đi làm… 2. Lớp 1 Có thể đếm từ 1 đến 100, có thể đếm số có hai chữ số hoặc thế nào là bội số của 5, biết số lẻ và số chẵn, biết phép cộng trừ đơn giản; học cách quan sát, chia ngành phân loại đối với những sự vật và vật phẩm khác nhau; có thể lấy dẫn chứng về quá trình diễn biến của sự sống, hiểu được quan hệ sống tương trợ giữa động thực vật trong thiên nhiên; học sử dụng tranh ảnh để biểu đạt ý; hiểu tính tất yếu của việc mặc, ăn, ở và mái ấm gia đình; hiểu rõ quan hệ giữa các thành viên trong gia đình, giữa những người làng xóm. 3. Lớp 2 Biết đọc, viết số có ba chữ số, từ năm số tùy ý chọn, có thể đếm xuôi hoặc đếm ngược; vận dụng thành thạo phép cộng trừ đối với số có hai chữ số, biết dùng những đơn vị đo lường như inch (tấc Anh) hoặc centimet để đo độ dài, biết xem đồng hồ; đọc sách, duy trì đều đặn việc viết (nhận xét, bình luận) sau khi đọc sách, học cách viết tổng kết, hiểu và phân biệt được những hình thức văn học khác nhau như: thơ, tản văn, tiểu thuyết, truyện ký…, biết được sự khác nhau giữa tác phẩm hư cấu và tác phẩm phi hư cấu; bắt đầu học nghiên cứu độc lập về động vật, ví dụ như vấn đề sinh thái của côn trùng… 4. Lớp 3 Học được cách biến tư liệu thành biểu đồ; biết so sánh sự lớn nhỏ và cộng trừ trong phạm vi 100.000, thành thạo phép cộng, trừ, nhân, chia đối với số có ba chữ số; có thể lấy những tài liệu tại chỗ trong môi trường xung quanh, sưu tập, tổ chức tài liệu, hiểu được cách giữ gìn sức khỏe của con người, hiểu rõ quá trình diễn biến cuộc đời của những động vật nhỏ như: ếch, bướm, gà con, chuột bạch…; hiểu cách sử dụng tự điển; có thể hiểu tư tưởng của những tác phẩm và các nhà văn, họa sĩ mình yêu thích biểu đạt, hiểu được các tác phẩm văn học trong các bối cảnh văn hóa khác nhau. 5. Lớp 4 Dùng máy tính để tính toán những con số rất lớn, so sánh lớn nhỏ trong phạm vi 1.000.000, học số thập phân và phân số, vẽ biểu đồ; có thể giải thích sự khác nhau của khí hậu giữa các vùng đất trên thế giới nhờ bản đồ, hình ảnh, biểu đồ; thông qua việc đọc, hiểu thêm một bước về những thể loại văn học khác nhau, ví dụ như tác phẩm khoa học viễn tưởng, truyện ký,… 6. Lớp 5 Biết điền, đọc các loại bảng biểu, thành thạo các phép tính cộng, trừ, nhân, chia phân số; có thể vận dụng hệ thống thư viện và các tư liệu để tiến hành nghiên cứu; tiến hành so sánh và tổng hợp các loại tin tức thông qua việc viết bút ký; bắt đầu tự viết những bài văn dạng tả thật (phi hư cấu) và những đoản văn theo thể thức năm đoạn; học được cách viết chính thức, không chính thức và cách viết thư cho bạn bè; hiểu việc chia ngành phân loại những sách báo khác nhau, có thể nắm được nội dung chủ yếu của một cuốn sách, đồng thời tiến hành bình luận về cấu tứ, bối cảnh, cách xây dựng nhân vật, phương thức biểu đạt, nghệ thuật ngôn ngữ. Giá trị cơ bản của văn hóa Mỹ Có lẽ nhiều người trong chúng ta sẽ có cảm giác rằng, một học sinh học lớp 5, chuẩn bị tốt nghiệp tiểu học mà yêu cầu về năng lực toán học chỉ là biết cộng, trừ, nhân, chia, thì trình độ… thấp quá. Một cô giáo mẫu giáo về hưu thấy học sinh tiểu học Mỹ suốt ngày “chỉ biết chơi” thì không khỏi ngạc nhiên và lo lắng cho cậu cháu Hoa kiều ở Mỹ của mình. Bà nói với mẹ của cậu bé: Nếu là ở Trung Quốc, áp lực của học sinh chuẩn bị tốt nghiệp tiểu học rất lớn, cả ngày phải cắm đầu vào làm bài tập… Nhưng cháu tôi thì sao? Mỗi ngày tan học về là đi đá bóng, chơi bóng bầu dục cùng lũ trẻ… thời gian cho việc làm bài, tập đàn ít như thế, làm mẹ thì phải chú ý! Người mẹ nói, thành tích của cháu ở trường hầu như là điểm A, trừ đôi khi ngẫu nhiên sai sót, nhiều lần cháu đem về toàn điểm 100. Đối với học sinh tiểu học ở Mỹ thì như vậy là đủ rồi. Giáo dục tiểu học không phải là giáo dục tinh anh, cần tạo điều kiện phát triển toàn diện cho trẻ, chú trọng việc kết bạn, vận động và những hoạt động ngoại khóa. Đương nhiên, người bà của cậu bé vẫn không bằng lòng, bà nói bài giảng của Mỹ quá nhẹ nhàng, bài tập quá đơn giản, thì chắc thi cử cũng rất dễ dàng. Bà nhấn mạnh, người Trung Quốc chúng tôi coi trọng các nền tảng cơ sở vững chắc. Kỳ thực, người Mỹ cũng coi trọng việc xây dựng nền tảng. Chỉ có điều cái gọi là “cơ sở” của người Trung Quốc và người Mỹ khác nhau. Người Mỹ coi trọng nền tảng làm người, quan niệm này đã được bồi đắp từ nhỏ. Cơ sở mà học sinh ở Mỹ cần tạo dựng là ý thức tự tin, thành thực, lương thiện, công bằng, bao dung và độc lập tự chủ để làm người, cũng có nghĩa là, ngay từ nhỏ, họ đã học được giá trị cơ bản của văn hóa Mỹ, chứ không phải là tri thức để phục vụ giá trị cơ bản này. Tuy nhiên, cũng phải nói thêm là có rất nhiều người Trung Quốc suy nghĩ như người bà kể trên, coi giáo dục trung tiểu học ở Mỹ là “hỏng bét”, mà nhiều nhất trong số đó không ai khác chính là những giáo viên trung tiểu học ở Trung Quốc. Cái mà họ đắc ý là những học sinh đứng đầu trong danh sách đoạt giải thưởng toán quốc tế hàng năm luôn là những học sinh Trung Quốc, giáo dục trung tiểu học ở Mỹ không thể so sánh được với Trung Quốc. Có lần, trên một tờ báo Trung văn ở Mỹ còn có một bài viết mang tên: “So về toán học, Mỹ chỉ có thể được coi là nước đang phát triển”. Trong một cuộc họp của người Hoa, các bậc cha mẹ nhớ lại những câu chuyện thời trẻ của mình, một nữ sĩ đã thẳng thắn nói, tiêu chuẩn chọn chồng khi đó dường như đều phải là “học giỏi”, cũng có nghĩa là “thành tích tốt”, ngoại hình, tính tình, tu dưỡng đều là thứ yếu. Trong mắt của các nữ sinh chỉ có những người đứng đầu lớp mới là tốt, người đứng đầu toàn năm lại càng tốt. Nhưng giờ đây, thế hệ sau của chúng ta thì sao? Nếu như bạn hỏi ai là bạn nam có thành tích học tập tốt nhất trong lớp thì con gái bạn ắt trở nên lúng túng, nhưng nếu hỏi, bạn nam nào giỏi thể thao nhất trường, thì con bạn sẽ rõ như lòng bàn tay vậy. Nếu bạn tâng bốc một cô gái xinh đẹp nào đó, bảo rằng cô sẽ lấy được một trạng nguyên, thì cô gái sẽ cho rằng không xứng đáng, thậm chí còn cảm thấy thua thiệt, “Cái gì, ai thèm cái đồ mọt sách đó?”. Những người học giỏi nhất (nếu chỉ biết học tập, không có sở thích, sở trường nào khác) thường bị bạn bè cô lập. Để tránh mất đi tình bạn, để được biết đến nhiều hơn, được hoan nghênh nhiều hơn, không ít học sinh xuất sắc đã từ chối học các lớp chất lượng cao (lớp vinh dự), sợ mất đi những người bạn cũ từ lớp phổ thông, thậm chí có một số học sinh còn cố tình làm bài sai trong kỳ thi để hòa đồng với bạn bè. Trong mắt của bọn trẻ, bạn bè, tình bạn, niềm vui quan trọng hơn thành tích rất nhiều. “Độ khó” trong bài tập của học sinh tiểu học Mỹ Một người cha Trung Quốc đưa cậu con trai chín tuổi tới Mỹ, cho con vào học một ngôi trường ở Mỹ thì trong lòng lo lắng vô cùng, không hiểu đó là trường học kiểu gì! Trong lớp học sinh tự do tùy ý thảo luận, có thể cười ầm ĩ; giáo viên và học sinh thường xuyên cùng ngồi bệt trên mặt đất không phân biệt lớn bé; vào giờ học mà cứ như đang chơi trò chơi; Ba giờ chiều đã là tan học; lại không có sách giáo khoa thống nhất. Ông đem cho giáo viên xem bài học tiểu học lớp 4 mà con ông đã học ở Trung Quốc, giáo viên nói với ông, cho tới lớp 6, con trai ông không phải học thêm môn toán nữa. Lúc đó, ông bắt đầu hối hận vì đem con đến Mỹ mà làm lỡ việc học của con. Ở Trung Quốc, cặp sách của học sinh nặng trịch những tri thức, còn nhìn con mình bây giờ, mỗi ngày mang cái cặp nhẹ tênh đến trường, đi học như đi chơi. Một học kỳ nháy mắt đã hết, ông không khỏi nghĩ ngợi, hỏi con, ấn tượng sâu sắc nhất khi đến Mỹ học là gì? Cậu bé đáp: “Tự do”. Lại một bận, cứ tan học, đứa trẻ lại chạy tới thư viện rồi mang một lô sách về nhà, thế mà chưa tới hai ngày đã trả. Ông lại hỏi, mượn sách nhiều như thế để làm gì? Con trai đáp: “Làm bài tập”. Sau đó, ông nhìn thấy tên bài tập mà cậu bé đang làm trên máy vi tính “Hôm qua và hôm nay của Trung Quốc”, ông kinh ngạc suýt ngã, đây là chủ đề môn học gì vậy? Thử hỏi vị nào đang làm tiến sĩ dám “ôm” đề tài lớn như thế? Ông chất vấn con trai, đây là chủ ý của ai, cậu bé hồn nhiên đáp: “Thầy giáo nói, Mỹ là một nước di dân, mỗi học sinh đều cần viết một bài về đất nước mà tổ tiên mình đã sinh sống, còn phải phân tích sự khác biệt so với nước Mỹ dựa trên địa lý, lịch sử, nhân văn, đồng thời phải đưa ra quan điểm và cách nhìn của mình”. Người cha im lặng. Mấy ngày sau, ông thấy bài tập của con trai đã xong, một tập gồm hơn 20 trang giấy, từ Hoàng Hà chín khúc đến văn tự tượng hình; từ con đường tơ lụa tới lá cờ ngũ tinh… Cả bài văn được viết với một khí thế hào hùng, có lý lẽ, có căn cứ, phân chương phân tiết, đặc biệt là một danh sách thư mục tham khảo ở phần cuối khiến người cha không khỏi bàng hoàng, cái cách thức của một luận văn tiến sĩ này, ngoài ba mươi tuổi ông mới học được. Đến khi sắp kết thúc học kỳ lớp 6 của con, ông lại được một phen cứng lưỡi, giáo viên đưa ra một loạt câu hỏi liên quan đến “Chiến tranh thế giới thứ hai”, nghe như một kỳ huấn luyện trước khi ứng cử của một thượng nghị sĩ tương lai: “Bạn cho rằng ai nên chịu trách nhiệm đối với cuộc chiến tranh này?” “Nếu bạn là cố vấn cao cấp của tổng thống Truman1, bạn sẽ tỏ thái độ gì đối với việc Mỹ ném bom nguyên tử?” Sự khác biệt giữa công nhân và ông chủ Người cha này vẫn nhớ rằng khi con trai ông tốt nghiệp tiểu học, cậu bé đã có thể sử dụng thành thạo hệ thống máy vi tính và vi phim của thư viện để tra cứu tư liệu và hình ảnh. Có lần, hai bố con tranh luận về tập tính săn mồi của sư tử và báo, ngày hôm sau, cậu con trai mượn từ thư viện tập phim về động vật của Hội Địa lý quốc gia Hoa Kỳ, hai cha con vừa xem vừa thảo luận. Học sinh tiểu học của Mỹ lúc này đã học được phương pháp tìm đáp án ở đâu mỗi khi có nghi vấn. Ngoài thư viện, học sinh trung tiểu học ở Mỹ cũng tìm tài liệu trên các trang web liên quan khi làm bài tập và một số báo cáo nghiên cứu. Lưu học sinh Trung Quốc tới Mỹ làm tiến sĩ, từ lúc vào học tới lúc tốt nghiệp, giành được học vị tiến sĩ cần năm năm. Trong viện nghiên cứu sinh, rất nhiều người có cảm giác rằng người Mỹ thường không phải là đối thủ của lưu học sinh Trung Quốc trong chuyện thi lấy học bổng, nhưng cứ đụng tới lĩnh vực thực tiễn, làm một vài vấn đề có tính nghiên cứu, thì người Trung Quốc không thể linh hoạt được bằng người Mỹ, không có tính sáng tạo dồi dào như họ. Tới khi cầm được bằng tiến sĩ để đi tìm việc, viết sơ yếu lý lịch, họ lại lạc hậu một bước lớn, không biết tự quảng bá cho bản thân mình. Không thể “viết về bản thân mình” không phải vì họ không biết, mà là vì không có đủ bản lĩnh để thể hiện cái “tôi” của mình. Đương nhiên, điều này có liên quan tới sự bất đồng giữa giáo dục và toàn bộ hệ thống giáo dục cơ sở. Người Trung Quốc chỉ quen phát huy bản lĩnh trong một khung quy định nào đó, một khi không còn quy định, mất đi sự chỉ đạo, không nhìn thấy hệ thống quy chiếu vốn có nữa, thì với người Mỹ là giành được tự do, còn với người Trung Quốc, có lẽ chỉ còn lại cảm giác mất phương hướng, khủng hoảng, trống rỗng, không biết dựa vào đâu. Khi đã công tác được năm năm, mười năm, thực tế ấy lại càng rõ ràng hơn. Người Trung Quốc thường chỉ có thể làm kỹ thuật, cùng lắm là lên quản lý một bộ phận kỹ thuật nào đó, dường như không mấy ai làm được giám đốc công ty lớn. Người Trung Quốc không phục những ông chủ không giỏi về kỹ thuật và thường băn khoăn: bản lĩnh của họ rốt cục nằm ở đâu? Bản lĩnh đó là: hiểu được sở trường của từng thành viên trong công ty, giúp họ phát huy tận lực sở trường của mình, nhân viên và công ty cùng hợp tác, nâng cao giá trị của công ty mình trong mắt nhà đầu tư và khách hàng, không ngừng thu hút thêm vốn đầu tư và tăng thêm đầu ra cho sản phẩm… Hiển nhiên, đây là tác phẩm của một ông chủ, chứ không phải của một công nhân. Anh Sa (Dịch từ Văn cảo báo, 29/04/2007) |
Triết lý giáo dục
15 Tháng Ba, 2007
1 bài viết được trích từ blog của big_bang (link)
Tháng 10/2007, Bộ GD-ĐT sẽ mở hội nghị bàn về “triết lý giáo dục”. Từ tháng 1 đến tháng 4, Bộ GD-ĐT sẽ phác thảo đề cương để có thể thông báo rộng rãi với công chúng.
Tại sao giáo dục của đất nước chúng ta lại có nền giáo dục kém?
Việc gì cũng vậy, muốn phát triển được thì phải đi từ cơ bản! Chúng ta đang thiếu một tư tưởng cơ bản xuyên suốt trong giáo dục! Cái đó người ta gọi là “triết lý giáo dục”. Nền giáo dục xưa của Việt Nam có triết lý rất rõ ràng đó là “học cách làm người” nền giáo dục đó đã tạo ra biết bao nhiêu con người kiệt xuất vang danh thiên cổ, từ võ tướng, đến các quan văn, rồi các bậc nho gia cả đời theo nghiệp dạy học… Triết lý đó có thể đúc kết học không đúc kết thành một tư tưởng chủ đạo xuốt chiều dài lịch sử, nhưng vẫn giữ nguyên tính chất, điều đó là do sự giao lưu của thời xưa không nhiều. Chúng ta không du nhập nhiều nền văn hoá như bây giờ nào là : TQ, Pháp, Nga, Mỹ…. Điều đó lý giái cho việc chúng ta cần 1 triết lý giáo dục!
Lại nói về việc đi từ cơ bản! Thiết nghĩ chúng ta đã xem nhẹ điều này trong giáo dục nước nhà! Xét trên bình diện lớn toàn nước, chúng ta có thể thấy các căn bệnh chạy theo thành tích đó hiển nhiên không phải là “bẩm sinh” mà nguyên nhân là việc thiếu quan tâm đến “cơ bản”. Tại sao lại liên quan đến nhau? Những số liệu thống kê luôn phản ánh bề nổi của một vấn đề! Đó là điều không phải bàn trong các bộ môn khoa học, và trong thực tế cũng vậy! Không nên đánh giá một vấn đề qua các thống kê! Thi tốt nghiệp tỷ lệ cao! Thi học sinh giỏi có nhiều kết quả! … Ngay cả việc thi quốc tế! thử hỏi nếu để tự học sinh phấn đấu kết quả sẽ thế nào, nếu không có các thầy giáo nhiều năm kinh nghiệm trong các kì thi quốc tế thì liệu có các cao thủ giật huy chương … Ngẫm ra mới biết chúng có liên quan!
Tiếp tục bàn về vấn đề đi từ cơ bản! Chúng ta hay thường nghe nhắc đến cụm từ “những bước đột phá” trong khoa học cũng như trong cuộc sống! Cụm từ này làm cho chúng ta có một tư tưởng nực cưởi trong đầu là: “chúng ta có thể bỏ qua những điều cơ bản chỉ cần lắm bắt được những khoa học tiên tiến các nước là chúng ta có thể làm khoa học, là có thể áp dụnh thành thục vào thực tế” Chớ trêu là không phải như vậy! Đó chỉ là cách hiểu “nôm na” của giới báo chí, còn với những người nghiên cứu thực sự thì khái niệm “bước đột phá” để nói rằng đồ thị phát triển trở nên “thẳng đứng” (độ dốc cao) không hề hàm ý là “bước nhảy vọt đứt đoạn”. Tất cả mọi bước đột phá đều đi từ những điều cũ, mọi phát kiến khoa học đều đi có quá trình xây dựng và kế thừa!
Đi từ cơ bản giúp con người biết suy nghĩ! Chúng ta du nhập quá nhiều những thành tựu của xã hội bên ngoài mà không tiêu hoá hết. Nó tạo cho chúng ta một thói quen hưởng thụ. Một cảm giác dư thừa! Nhưng khốn nỗi chúng ta lại không thể khai thác được tối đa nói phục vụ cho lợi ích của mình vì chúng ta không hiểu về nó, như vậy có thể nói là chúng ta không biết hưởng thụ. Đó là một sự xoay sở trong tình trạng mất gốc, điều đó là không thể chấp nhận được trong bối cảnh hội nhập, khi mà giờ đây thông tin còn nhiều hơn bao giời hết!
Quay trở lại vấn đề giáo dục thực tại! Theo Big_bang chúng ta đang tồn tại một nền giáo dục chạy theo. Thể hiện ở: Tiểu học đã bắt giải toán thành thạo, làm cả đống bài tập, chiếm hết thời gian vui chơi, vậy còn đâu những ý tưởng viển vông sáng tạo… đó không phải là điều tốt điều rất đơn giản ấy tại sao chúng ta không sửa được! Nhỏ đã vậy càng lớn càng phân hoá, những trẻ viển vông thì bị loại khỏi những môi trường đào tạo tốt, có những bạn bè tốt, thầy cô tốt… Trong môi trường mới làm xấu đi con người và chỉ một số ít trở thành những người có ích!
Triết lý giáo dục thực tại! “Giáo dục để tạo ra những con người biết làm việc chứ không phải tạo ra những con người biết suy nghĩ” đó là điều mà tôi nghe được ở đâu đó, và nghĩ lại cũng thấy đúng là giáo dục của Việt Nam mình như vậy! Họ có cái lý riêng để mọi người tin vào triết lý đó: “Việt Nam muốn phát triển thì cần phải tạo ra những con người có kỹ năng làm việc, biết cập nhật công nghệ và áp dụng công nghệ!” Thiết nghĩ đó chỉ là lý lẽ ngông cuồng ! Luôn cập nhật được những công nghệ mới của thế giới không phải là chuyện đơn giản nhất là với những con người không biết suy nghĩ! Vả lại, cứ như vậy khác nào chúng ta luôn phải theo đuôi của họ đâu thể nào gọi là vì sự phát triển!
Giáo dục hiện tại đang thủ tiêu những người biết suy nghĩ! Chỉ cần 1 vế của triết lý: “giáo dục để tạo ra những con người biết làm việc …” là đủ để chứng minh sự thủ tiêu đó! Vì ngay từ nhỏ (cơ bản) triết lý đó đã đi vào đầu những con người trẻ tuổi, điều đó làm trẻ nhỏ đã không còn chú tâm đến phương pháp luận nữa! Mà như trên đã nói cơ bản quan trong như thế nào!
Thiết nghĩ Bộ Giáo dục và Đào Tạo! Đang có một hướng đi tích cực là Mở hội nghị “triết lý giáo dục” Nhưng điều gì cũng có hai mặt, có một “triết lý giáo dục” là điều tốt, cho phát triển giáo dục nước nhà! Nhưng do “triết lý giáo dục” là tư tưởng chủ đạo cho giáo dục nên càng phải thận trọng.
Big_bang xin nêu ra triết lý giáo dục của mình: “giáo dục để đào tạo ra những con người biết suy nghĩ” có lẽ đó mới phù hợp với triết lý giáo dục xưa “học cách làm người “. Có được triết lý giáo dục ấy! Chắc chắn sau này Việt Nam sẽ “…có nhiều người Tài Đức giúp dân giúp nước”! Biết đâu đất nước chúng ta lại vượt trước thời đại!
Có một câu chuyện về Einstein mà big_bang rất tâm đắc: Trong chuyến đi Mỹ năm 1921, tại Boston, Einstein được đưa cho bảng câu hỏi Edison để trả lời, người ta muốn xem ông trả lời đúng đến đâu như một trắc nghiệm thông minh. Đến câu hỏi về vận tốc âm thanh, ông trả lời: “Điều đó tôi không biết. Tôi không muốn làm nặng nề trí nhớ của tôi với những sự kiện như thế, những thứ mà tôi có thể tìm thấy dễ dàng trong bất cứ từ điển bách khoa nào”.
Ra đi mang về – Giới thiệu
10 Tháng Ba, 2007
Xin mượn lời của 2 tác giả Tiến Hùng và Trần Nguyên (nguồn)
Lịch sử có những cơ hội, đường biên giới đóng kín đã trở nên rộng mở, chân trời khát vọng vốn mênh mông lại càng trở nên mênh mông và nhiều thách thức hơn. Bước chân người Việt sau những cuộc hành trình dài với những khúc quanh, những biến cố của thời gian, của lịch sử… đã hòa nhập với cả nhân loại.
Câu chuyện của chúng tôi là những câu chuyện về những người Việt trong dòng chảy thời gian không mệt mỏi này.
Nhiều người đã ra đi và nhiều người đã trở về, với một hành trang đầy đặn và một khát vọng về các cuộc chơi lớn cùng bạn bè quốc tế. Mỗi người trong họ đi trên những con đường khác nhau, trên những nẻo đường có cả hoa và chông gai, thách thức. Họ đã trở về, cũng từ mọi nẻo đường với lắm suy tư, trở trăn và hi vọng.
>Hành trang họ mang đi là một giá trị Việt Nam, cái mà họ mang thêm về là những tài sản tri thức của thế giới hiện đại. Để có nó, người Việt đã tự mình thích nghi với đất trời lạnh giá, hay không khí đốt cháy thịt da… ở nơi xứ lạ quê người. Nhưng ẩn dưới lịch làm việc dày đặc giữa trời tuyết trắng hay ngày nắng cháy da, là một nỗi niềm, một khao khát mãnh liệt về một đất Mẹ Việt Nam trên tầm cao mới…
>Những người thực hiện chỉ muốn chia sẻ những câu chuyện tìm được trên đường làm báo, trên những con đường tìm kiếm bạn bè người Việt vòng quanh thế giới. Chúng tôi muốn gửi một niềm tin: biết đâu những bạn trẻ hôm nay đang cầm trên tay quyển sách này ngày mai, ngày kia, sẽ là một nhân vật trong hành trình “ra đi và mang về” – để chúng ta có thể tiếp tục nhiều câu chuyện hướng về con đường của hi vọng phồn vinh…
Ra đi mang về – lời ngỏ
9 Tháng Ba, 2007
Xin bắt đầu từ bài viết của một sinh viên (nguồn)
Đã hơn một tuần kể từ lúc báo Tuổi Trẻ HCMC cho đăng loạt bài viết về du học sinh với cái tít thật lớn:”RA ĐI VÀ MANG VỀ”, ngày nào sau khi tan học, tôi cũng chạy ù ra sạp báo gần nhà để mua ngay tờ TT để được đọc và được học hỏi từ họ-những thanh niên đại diện cho thế hệ trẻ VN đầy bản lĩnh, sáng tạo và rất đỗi yêu nước…..
Nhìn họ rồi ngẫm lại mình, tôi chợt cảm thấy xấu hổ, xấu hổ cho cái tuổi 19 tràn đầy nhiệt huyết, xấu hổ cho những kiến thức mà mình đã được học trên ghế nhà trường, và xấu hổ cho cả sự hèn nhát của bản thân. Sinh ra và lớn lên từ mảnh đất đầy nhọc nhằn và gian khổ này, tôi tự hỏi:”Mình đã làm được gì cho đất nước?”. Ban ngày thì đến trường, tối đến lại đi làm thêm, vòng xoáy cuộc sống dường như đã dập tắt mơ ước trong tôi tự bao giờ. Tốt nghiệp ĐH, ra trường tìm một việc làm nào đó kha khá, cuộc sống thảnh thơi, bấy nhiêu là đủ, chẳng cần quan tâm đến chuyện gì khác, đấy chẳng phải là mơ ước của tôi cũng như một số bạn trẻ bây giờ sao? Thụ động, không thích sự mạo hiểm, thói quen ấy đã khiến tài năng của chúng ta dần mai một. Tôi vẫn nhớ như in câu nói mà nhỏ bạn thân đã nhắn cho tôi trước ngày lên đường sang NUS học:” Tao đi chuyến này nhất định phải mang cái gì đó thiệt hay về cho nước mình, mày ạ! Chứ cứ cái đà SV mình ra nước ngoài học rồi ở lại đó luôn là không được! Tao thấy nước mình còn nghèo lắm, mong rằng ngày tao trở về cũng là lúc hoàn thành ước mơ của hai đứa. Tụi mình cùng cố gắng nha!…” Đã rất lâu rồi, tôi với nhỏ đã cùng hứa với nhau là sẽ xây một ngôi làng dành cho trẻ mồ côi mang tên:”Mơ ước” và sẽ cùng xây dựng những dự án Tình nguyện Quốc Tế nhằm góp phần cải thiện bộ mặt xã hội VN hiện nay….
Ngày nhận được giấy triệu tập, hai đứa ôm nhau khóc như mưa, hẹn nhau đến ngày nhỏ trở về sẽ thực hiện ước mơ đó……
Mới đấy mà đã được gần một năm kể từ hôm nhỏ đi. Có lúc, tôi tưởng chừng mình đã quên lời hẹn cũ. Mãi cho đến khi tôi đọc được loạt báo trên, niềm tin vào sức trẻ ngày nào lại sôi sục trong tôi. Bên kia biển Đông, chắc rằng nhỏ cũng như tôi, đang nỗ lực hết mình vì quê hương, vì Tổ quốc.” Nhỏ ơi, tao xin lỗi vì đã quên lời hứa với mày. Bây giờ thì tao biết mình nên làm gì rồi. Tao chờ mày về đó nghen, nhỏ!”
