Ra đi mang về – lời ngỏ
9 Tháng Ba, 2007
Xin bắt đầu từ bài viết của một sinh viên (nguồn)
Đã hơn một tuần kể từ lúc báo Tuổi Trẻ HCMC cho đăng loạt bài viết về du học sinh với cái tít thật lớn:”RA ĐI VÀ MANG VỀ”, ngày nào sau khi tan học, tôi cũng chạy ù ra sạp báo gần nhà để mua ngay tờ TT để được đọc và được học hỏi từ họ-những thanh niên đại diện cho thế hệ trẻ VN đầy bản lĩnh, sáng tạo và rất đỗi yêu nước…..
Nhìn họ rồi ngẫm lại mình, tôi chợt cảm thấy xấu hổ, xấu hổ cho cái tuổi 19 tràn đầy nhiệt huyết, xấu hổ cho những kiến thức mà mình đã được học trên ghế nhà trường, và xấu hổ cho cả sự hèn nhát của bản thân. Sinh ra và lớn lên từ mảnh đất đầy nhọc nhằn và gian khổ này, tôi tự hỏi:”Mình đã làm được gì cho đất nước?”. Ban ngày thì đến trường, tối đến lại đi làm thêm, vòng xoáy cuộc sống dường như đã dập tắt mơ ước trong tôi tự bao giờ. Tốt nghiệp ĐH, ra trường tìm một việc làm nào đó kha khá, cuộc sống thảnh thơi, bấy nhiêu là đủ, chẳng cần quan tâm đến chuyện gì khác, đấy chẳng phải là mơ ước của tôi cũng như một số bạn trẻ bây giờ sao? Thụ động, không thích sự mạo hiểm, thói quen ấy đã khiến tài năng của chúng ta dần mai một. Tôi vẫn nhớ như in câu nói mà nhỏ bạn thân đã nhắn cho tôi trước ngày lên đường sang NUS học:” Tao đi chuyến này nhất định phải mang cái gì đó thiệt hay về cho nước mình, mày ạ! Chứ cứ cái đà SV mình ra nước ngoài học rồi ở lại đó luôn là không được! Tao thấy nước mình còn nghèo lắm, mong rằng ngày tao trở về cũng là lúc hoàn thành ước mơ của hai đứa. Tụi mình cùng cố gắng nha!…” Đã rất lâu rồi, tôi với nhỏ đã cùng hứa với nhau là sẽ xây một ngôi làng dành cho trẻ mồ côi mang tên:”Mơ ước” và sẽ cùng xây dựng những dự án Tình nguyện Quốc Tế nhằm góp phần cải thiện bộ mặt xã hội VN hiện nay….
Ngày nhận được giấy triệu tập, hai đứa ôm nhau khóc như mưa, hẹn nhau đến ngày nhỏ trở về sẽ thực hiện ước mơ đó……
Mới đấy mà đã được gần một năm kể từ hôm nhỏ đi. Có lúc, tôi tưởng chừng mình đã quên lời hẹn cũ. Mãi cho đến khi tôi đọc được loạt báo trên, niềm tin vào sức trẻ ngày nào lại sôi sục trong tôi. Bên kia biển Đông, chắc rằng nhỏ cũng như tôi, đang nỗ lực hết mình vì quê hương, vì Tổ quốc.” Nhỏ ơi, tao xin lỗi vì đã quên lời hứa với mày. Bây giờ thì tao biết mình nên làm gì rồi. Tao chờ mày về đó nghen, nhỏ!”
12 Tháng Năm, 2007 at 1:36 chiều
Ban oi, co le toi cung co cung tam trang cua ban do. Tui cam thay minh that hen nhat vi khong dam thuc hien uoc mo cua minh. Nhieu cai da rang buoc toi voi cuoc song het suc binh thuong va nhan nha nay. Vay ban da thuc hien duoc nhung gi cho ke hoach cua minh roi. Hay ke toi nghe di, toi can nhung nguoi ban se keo toi ra khoi su nhut nhat nay.