Hành trình chạy bộ xuyên Việt
7 Tháng Sáu, 2007
Nhiều bạn bảo là, mình chỉ nói thôi, mà nói thì chả có tác dụng gì cả. Ừhm, nói thôi mà không làm gì thì chả có ý nghĩa gì cả. Nhưng thật ra, mục đích ban đầu của mình lúc tạo ra cái blog này đó là để gây sự chú ý của mọi người cho 1 việc lớn hơn. Xin mời các bạn đọc tiếp nhé
Xin bắt đầu bằng lời tựa của một quyển sách, “điều kỳ diệu của hiện tại”.
Bạn có biết mình đang sống ở đâu không?
Đây không phải là câu hỏi về vị trí không gian mà hỏi về vị trí thời gian cuộc sống của bạn.
Tất cả những quay cuồng bận rộn nhằm đạt được những mục tiêu trong cuộc đời đều hướng chúng ta về một thời điểm nào đó rất xa ở tương lai. Nhỏ nhặt như chuyện chiếc váy đẹp mua hôm nay là dành cho buổi dạ tiệc mừng năm mới cuối tháng tới. Lớn hơn thì rất nhiều: làm sao để lên chức thăng tiến; kiếm tiền cách nào để mua nhà sắm xe; “cày” thêm việc gì để cho con đi du học… Nhiều lắm! Danh sách dày đặc nhưgn mục tiêu và dự tính cho thấy hầu như cuộc sống của chúng ta chỉ có ở tương lai! Một thời điểm nào đó ở tương lai khi bạn đã có những điều bạn muốn.
Cuộc sống của chúng ta cứ thế lao vùn vụt. Chỉ khi biến cố xảy ra, những kỳ vọng trở thành thất vọng… ta vấp té và chợt thấy như thể đang sống trong câu chuyện hài triết lý: tấm biển “Ngày mai ăn không mất tiền”, bạn cứ đến nhà hàng ấy để thấy không bao giờ “bắt” được cái ngày mai đó!
Đừng chờ đến khi vấp té mới nhận ra bạn đang sống ở đâu. Không phải ở một thời điểm nào đó chưa đến của tương lai, mà chỉ có hiện tại, chỉ có ngay lúc này! Đừng đợi đến lúc vào đại học, lên thành phố ở ký túc xá mới nhận ra gia đình mang lại cho ta nhiều biết bao nhiêu! Đừng đợi đến lúc nghe tin người bạn thân nhất đau nặng mới đi thăm để chỉ còn ngồi bên nhau hồi tưởng lại niềm vui của những chiều rủ nhau đến quán chè kem yêu thích hay cùng nhau đi xem phim. Đừng để đến lúc tai họa bất ngờ vĩnh viễn cướp đi một người thân yêu rồi khóc thẫn thờ ân hận về những điều bạn chưa kịp làm cho họ!…
Terry Fox , một thanh niên Canada bị mất một chân vì bệnh ung thư, đã bắt đầu cuộc chạy Ma-ra-tông Hy Vọng đầy dũng cảm qua chặng đường 5.372 km xuyên đất nước Canada với một chiếc chân giả. Anh ta chạy không chỉ để quyên góp tiền ủng hộ nghiên cứu ung thư mà còn khẳng định rằng anh ta đã sống xứng đáng 1 cuộc đời vì anh biết mình sẽ không còn sống nữa không lâu sau đó.
Robby Clemens: “Đến một ngày tôi nhận ra mình có thể chết bất cứ lúc nào nếu cứ sống như thế này: nặng 130kg, mỗi ngày hút không dưới một gói thuốc, uống rượu như nước lã, có những lúc nhịp tim và nhịp thở nhanh không thể nào kiểm soát được… Tôi quyết định làm lại để có một cuộc sống ý nghĩa hơn, lành mạnh hơn” . Và sau đó ông ta đã quyết định thực hiện cuộc chạy bộ xuyên 28 quốc gia trong vòng 300 ngày để quyên góp tiền cho trẻ em khuyết tật.
Còn tôi, hơn 20 tuổi, chỉ một sinh viên bình thường, và cũng không có gì nhiều để phàn nàn về cuộc sống hiện tại, ngược lại mới đúng, tôi cũng không từng trải qua những tình huống éo le như 2 người kia. Thế nhưng, tôi muốn thêm vào một câu trong lời tựa quyển sách ở trên: “đâu phải cần có một việc gì sảy ra với bạn rồi mới quyết định bạn phải làm một điều gì đó có ý nghĩa”. Và tôi tự hỏi, tại sao lại không phải bây giờ nhỉ! Đó chính là lý do mà trang web này ra đời.
Còn nhiều lý do và động lực khác nữa khiến tôi có quyết định này, trong số đó có thể nhắc đến “Forrest Gump”, một nhân vật trong bộ phim cùng tên, một người có trí thông minh dưới mức bình thường, được học đại học chỉ vì anh ta được chơi trong đội bóng của trường bởi khả năng chạy nhanh của mình, cả cuộc đời anh ta chỉ biết chạy và chạy, thế nhưng anh ta đã đạt được những điều mà hàng triệu người khác không thể có được.
Tôi thích cái triết lý trong phim “pay it forward”: bạn giúp đỡ ba người khác và mỗi người đó lại giúp đỡ ba người khác nữa, cứ như thế hàng ngàn, hàng triệu người sẽ được giúp đỡ, thế giới sẽ thay đổi bởi những suy nghĩ và hành động đơn giản. Tất nhiên, trong cuộc sống, chưa bao giờ, và sẽ chẳng bao giờ đơn giản vậy. Thế nhưng, bộ phim đã truyền đạt một thông điệp rất có ý nghĩa. Và mục đích chính khi quyết định làm việc này cũng vậy, khi còn có sức khỏe và thời gian, tôi muốn làm một việc gì đó để giúp mọi người và cũng là cơ hội để cho tôi trưởng thành hơn cùng với những trải nghiệm mới. Người ta nói cuộc sống là chuỗi những quyết định và những cố gắng để theo đuổi những quyết đó, và tôi đã quyết định chạy từ TP Hồ Chí Minh ra Hà Nội và tôi sẽ cố gắng hết sức hoàn thành chuyến đi.
Và xin kết thúc bằng đọan kết của một quyển sách khác
Cuộc sống không buồn tẻ. Chỉ có những người buồn tẻ mới nhìn nhận thế giới này tẻ nhạt và chán ngắt. Nhiều người chết ở tuổi 25 nhưng đên 70 tuổi mới được chôn cất. Đối với tôi thế giới này là một điều bí ẩn và thú vị, và với nhiều người khác thế giới này rất đẹp và muôn màu muôn vẻ…
và tôi, tôi cũng vậy, và chính vậy tôi muốn sống 1 cuộc sống thật ý nghĩa. Chuyến đi này là một phần để thực hiện điều đó.
Mọi chi tiết về sự chuẩn bị và cuộc hành trình, các bạn có thể cập nhật tại đây: http://saigon2hanoi.com/
và đó cũng là trang web chính thức! mong bạn hãy giới thiệu cho mọi người biết về trang web này nhé
Lê Việt Hồng
10 Tháng Sáu, 2007 at 6:19 sáng
Biết nói sao nhỉ??? Umh….tớ nghĩ ấy đã có được những gì ấy muốn rồi đấy!!! Viết được nhiều bài này, “cóp nhặt, lượm lặt” được vô số thứ này, có ti tỉ comment này, có cả lũ cả lĩ friends này (mà ấy thì cũng chẳng biết họ là ai và không phải ai cũng biết ấy hư thực là kẻ nào)… túm lại là “giang hồ” đa số đều biết ấy. Ngay cả tớ, vốn chẳng có đủ sức để ham thích một cái gì lâu cũng “lạc” vào đây, mãi chẳng dứt ra được, đến nỗi cứ mỗi lần vào blog lại phải lần tìm để ra blog của ấy…!!!
13 Tháng Sáu, 2007 at 6:06 sáng
Sống để ước mơ và ước mơ để mà sống. Là thủ tướng àh, ước mơ quả thật ko nhỏ nhoi và nếu anh có thể trở thành thủ tướng thì biết đâu sẽ có nhiều người nữa được giúp đỡ và cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng lại có một chút bi quan là cuộc sống ko phải toàn màu hồng, chặng đường này sẽ gian nan lắm…. Mong anh sớm thực hiện được ước mơ *_^
14 Tháng Sáu, 2007 at 1:57 sáng
bai viet cua ban rat hay .
trong chung ta ai cung uoc mo cua rieng minh cho du do la uoc mo nho hay uoc mo lon chinh nhung uoc mo tot dep do giup moi nguoi co them nghi luc de vuon len trong cuoc song.
toi cung chua thuc su biet ban la ai chua hieu gi ve ban , dieu toi mong muon duoc thay nhung gi ban lam la nhung viec tot du do lala viec lon hay viec nho
chuc ban thanh cong
17 Tháng Sáu, 2007 at 3:50 chiều
cố lên bạn! mình ủng hộ bạn đấy, mình cũng muốn đi xuyên Việt, nhưng mà là vì tớ yêu cảnh đẹp của đất nước mình thôi^^!
chúc bạn thêm lần nữa, may mắn và thành công
2 Tháng Bảy, 2007 at 7:27 sáng
Dám nghĩ dám làm,tôi chúc bạn thành công!Tôi rất thích cái triết lý của bạn,nó làm tôi phải kiểm điểm lại bản thân.Mong sau cuộc hành trình chạy bộ này của bạn,trên đất nước VN sẽ có thêm nhiều hành trình chạy bộ như vậy của những người khác mà có thể có tôi.Hi vọng vậy.Good luck.