Nền giáo dục như thế nào thì tương lai của quốc gia sẽ như thế đó!
8 Tháng Mười Một, 2007
Nền giáo dục như thế nào thì tương lai của quốc gia sẽ như thế đó! Dân tộc nào cũng vậy, đều có những nét tính cách tốt và xấu. Thế nhưng, dường như đã khá lâu, chúng ta quá say sưa với những chiến thắng của mình, rồi chỉ biết khen và thích khen cái tốt. Còn những cái xấu thì ít được nhìn nhận nghiêm túc. Cái tâm lý ngại, né tránh nói đến những khiếm khuyết của dân tộc tính cũng đã làm cho chúng ta yếu đi. Một dân tộc lớn phải có khát vọng lớn, nghĩ lớn, làm lớn, dám chấp nhận thử thách. Nhưng cũng cần nói thêm rằng một dân tộc lớn cũng là một dân tộc dám và biết dũng cảm thừa nhận những sai lầm, yếu kém của mình. Tinh thần hợp tác kém Về tinh thần hợp tác của người Nhật và Việt Nam, từ lâu đã có một câu nói hình tượng như thế này: “Nếu đẩy 3 người Nhật Bản xuống một cái hố, họ sẽ tìm cách đưa nhau lên. Còn nếu đẩy 3 người Việt Nam xuống thì họ sẽ níu kéo nhau, không ai lên được”. Tinh thần hợp tác trong kinh doanh, làm ăn buôn bán và kể cả trong nghiên cứu khoa học của chúng ta đều như thế. Cái kiểu níu kéo nhau không muốn người khác hơn mình đang trở thành một lực cản không nhỏ trong công cuộc hội nhập với thế giới. Nuôi dưỡng ảo tưởng và dung dưỡng dối trá Cứ nhìn vào bất cứ một quốc gia nào giàu có, phát triển bạn sẽ thấy ở họ đều có một nền giáo dục tương xứng. Việt Nam ta, giáo dục cũng được coi là quốc sách hàng đầu, nhưng thực tế như thế nào, ai cũng thấy. Nếu là người đang có con đi học, người đang trực tiếp giảng dạy quản lý hay đang tiếp tục học ở một bậc nào đó mới thấu hết những mặt trái của nó. Dạy học thụ động, sản phẩm giáo dục đào tạo ra không đáp ứng được yêu cầu phát triển đất nước. Bằng cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ đào tạo trong nước không được quốc tế công nhận, nhưng lại là nước có nhiều tiến sĩ giáo sư nhất trong khu vực. Rồi nạn báo cáo láo, hám hư vinh chạy theo thành tích ảo, nạn gian lận trong thi cử, nạn mua bằng bán điểm đang hoành hành… Điều đặc biệt nguy hiểm hiện nay là sự trung thực – một trong những phẩm chất quan trọng nhất – lại không được coi trọng đúng mức trong nhà trường. Chính cách làm giáo dục của chúng ta đang vô tình nuôi dưỡng ảo tưởng, khuyến khích và dung dưỡng sự dối trá. Thử hỏi một khuôn đúc giáo dục như thế thì tương lai của quốc gia sẽ ra sao? LÊ VƯƠNG KIỀU TRANG Thể diện dân tộc “Sometimes I see” (thỉnh thoảng tôi thấy), đó là câu nói của giáo viên người Mỹ dạy tiếng Anh của lớp tôi khi nói về hiện tượng một số cảnh sát giao thông ở nước ta nhận tiền của những người vi phạm luật giao thông. Tôi thật sự xấu hổ và chống chế lại: những người đó chỉ là một bộ phận nhỏ cán bộ công an không tốt. Nhưng dù sao nó vẫn là sự thật, một sự thật đã tồn tại từ lâu mà bất cứ người Việt Nam nào chỉ cần có chút ít lòng tự tôn dân tộc có lẽ không thể nào chịu nổi. Cách đây mấy ngày, lại có hiện tượng chèo kéo khách nước ngoài ở cảng Đà Nẵng và kết quả là vị khách nọ sợ quá phải chạy lại tàu không dám lên bờ nữa. Rồi vụ việc tham nhũng ở PMU 18 càng làm cho hình ảnh đất nước ta phần nào xấu đi trong mắt những người nước ngoài…
Ở đây, tôi muốn nói đến hình ảnh của nước ta trong mắt du khách và những người nước ngoài đến du lịch và công tác. Thời gian của họ ở lại không nhiều, vì vậy nếu chỉ cần một vài hành động không hay có thể làm cho họ có cái nhìn thiếu thiện cảm và ấn tượng ban đầu của họ về nước ta sẽ thật sự khó mà thay đổi được trong một thời gian ngắn. Thầy giáo của tôi sẽ nói với bạn bè như thế nào khi về nước nếu họ hỏi về Việt Nam? Vị khách kia có thể thoải mái được hay không trong chuyến hành trình của mình khi mà lúc nào cũng nơm nớp lo sợ? Những nước cho ta vay vốn có thể yên tâm được không khi mà họ không thấy được hiệu quả của đồng tiền mình bỏ ra?… Tôi không nói là nước ta xấu mà chỉ nói đến những hiện tượng thật sự không hay. Tuy nhiên, đã đến lúc cần xây dựng “thương hiệu” cho đất nước dù đã muộn, nhưng muộn không có nghĩa là không được và không kịp. Thể diện của dân tộc không thể để cho một bộ phận không lớn làm xấu đi được. Nước ta không thể nhỏ đi vì những thành phần đó được. Phải lớn lên, phải làm cho người nước ngoài thấy yên tâm và thích thú khi đến Việt Nam, làm cho người Việt Nam đi ra nước ngoài tự hào rằng tôi là người Việt Nam. Tiếng nói của nước ta phải có giá trị trên trường quốc tế nhiều hơn nữa. Không thể chỉ là hình thức thưởng phạt mà cần làm cho người dân hiểu được giá trị của việc mình làm ảnh hưởng thế nào đến đất nước. Hãy giáo dục ngay từ bây giờ cho những thế hệ trẻ để có ngay một thế hệ kế tục sự nghiệp đưa đất nước đi lên. Đó là cách làm cho Việt Nam không thể nào nhỏ đi mà chỉ có lớn lên trong lòng mỗi người dân, trong mắt bạn bè quốc tế. Hoàng Thanh Hưng |
